SỐC TỘT ĐỘ: ĐỘT KÍCH SÀO HUYỆT GIÁN ĐIỆP LÚC NỬA ĐÊM - THÂN PHẬN THẬT CỦA TRÙM CUỐI KHIẾN TOÀN QUÂN KHU CHẤN ĐỘNG!
870 từ
Tọa độ mục tiêu đỏ rực trên màn hình định vị: Một bến cảng container bỏ hoang nằm sâu trong Vịnh Tử Thần, nơi giáp ranh vùng biển quốc tế.
Chưa đầy hai tiếng sau phiên tòa chấn động, ba chiếc trực thăng tàng hình Apache mang huy hiệu Cục Tình báo xé toạc màn đêm mịt mù, đổ bộ xuống mục tiêu. Gió biển rít gào mang theo hơi muối mặn chát, hòa cùng mùi thuốc súng khét lẹt sắp sửa bùng nổ.
"Đội Đặc nhiệm Alpha, vào vị trí! Tống Liệt, rà quét điểm mù bằng tia hồng ngoại. Bất cứ kẻ nào chống cự, tiêu diệt tại chỗ!"
Tôi lạnh lùng ra lệnh qua bộ đàm, gạt chốt an toàn khẩu súng trường tấn công M4A1. Kính nhìn xuyên đêm phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo từ đôi mắt đã quá quen thuộc với sinh tử.
Rầm! Cửa nhà kho số 04 bị thuốc nổ C4 phá tung. Hàng chục bóng đen từ bên trong nhả đạn điên cuồng ra ngoài. Tống Liệt thân thủ nhanh như báo gấm, nhào lộn qua làn mưa đạn, ném hai quả lựu đạn choáng vào trung tâm vòng vây. Chớp sáng chói lòa lóe lên kèm theo tiếng nổ điếc tai. Ngay khoảnh khắc kẻ địch bị mù tạm thời, tôi cùng mười lính bắn tỉa tinh nhuệ đồng loạt nổ súng. Từng tên lính đánh thuê ngoại quốc gục xuống trong vũng máu.
Chúng tôi đạp lên xác giặc, tiến sâu vào khu vực cốt lõi – trung tâm máy chủ ngầm của tổ chức gián điệp. Nhưng kỳ lạ thay, cánh cửa bọc thép cuối cùng lại mở toang, không hề có phòng bị.
Bên trong căn phòng rực sáng ánh đèn huỳnh quang, một người đàn ông mặc quân phục cấp Tướng đang chắp tay sau lưng, thản nhiên đứng nhìn màn hình radar đã bị virus của tôi phá hủy hoàn toàn.
"Không hổ danh là 'Ách Bích' của Tình báo quân đội. Em dâu, tốc độ của em làm tôi bất ngờ đấy."
Giọng nói trầm đục cất lên. Người đàn ông từ từ xoay người lại. Gương mặt hắn có ba phần giống Bùi Dự Lễ, nhưng mang theo vết sẹo dài vắt ngang má trái và đôi mắt sắc lạnh như rắn độc.
Đồng tử tôi co rút mạnh. Họng súng trong tay khẽ run lên một nhịp. Tống Liệt lập tức chắn trước mặt tôi, cơ bắp căng cứng chuẩn bị chiến đấu.
"Bùi Dự Minh?! Anh... Không phải anh đã tử trận trong trận phục kích biên giới năm năm trước sao?" Tôi gằn từng chữ, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Hồ sơ Tuyệt mật: Đại tá Bùi Dự Minh - niềm tự hào lớn nhất của Bùi gia, người anh trai đã khuất của Bùi Dự Lễ, từng được truy tặng huân chương liệt sĩ.
Trùm cuối của tổ chức gián điệp mạng, kẻ giật dây Tô Bội Bội, kẻ bán đứng bí mật quốc gia... lại chính là hắn!
Bùi Dự Minh bật cười điên dại, tiếng cười dội vào những bức tường kim loại nghe rợn người.
"Tử trận? Nực cười! Quân đội đã bỏ mặc tôi chờ chết dưới khe núi đó chỉ vì một quyết định rút quân của lão già Thẩm Trấn Quốc nhà cô! Tôi phải bò lên từ cõi chết, mượn sức mạnh của ngoại quốc để xây dựng lại đế chế này. Đứa em trai ngu ngốc Dự Lễ chỉ là một con cờ để tôi cắm Bội Bội vào. Không ngờ, tất cả lại bị hủy hoại bởi tay một đứa đàn bà!"
Vừa dứt lời, Bùi Dự Minh đột ngột giật tung hàng cúc áo quân phục, để lộ một dải bom hẹn giờ nhấp nháy đèn đỏ được cấy thẳng vào da thịt. Hắn giơ cao thiết bị kích nổ cơ học, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên tia điên loạn.
"Toàn bộ bến cảng này đã được gài hai tấn thuốc nổ TNT. Thanh Thanh, Thẩm gia nợ tôi một mạng, hôm nay cô và toàn bộ đội tinh nhuệ này hãy chôn thây cùng tôi để trả nợ đi!"
"Tống Liệt, cản hắn lại!" Tôi hét lớn, vứt bỏ súng trường, rút con dao găm chiến thuật lao thẳng về phía trước.
Nhưng Bùi Dự Minh là một cỗ máy giết người thực thụ. Hắn tung một cú đấm uy lực ngàn cân, hất văng Tống Liệt đập mạnh vào dàn máy chủ. Tống Liệt hộc ra một ngụm máu tươi, nhưng ngay lập tức bật dậy, liều mạng dùng đôi chân kẹp chặt lấy cổ Bùi Dự Minh, tạo cơ hội cho tôi tiếp cận.
Đồng hồ trên ngực Bùi Dự Minh nhảy số chói lóa:
00:10...
00:09...
00:08...
Không còn thời gian do dự! Tôi trượt dài trên mặt sàn trơn trượt máu, vung dao găm nhắm thẳng vào động mạch cổ tay đang cầm thiết bị kích nổ của hắn.
Phập! Máu tươi bắn lên tận mặt tôi. Thiết bị kích nổ tuột khỏi tay Bùi Dự Minh, lơ lửng rơi tự do xuống mặt sàn lạnh lẽo...