SỐC TỘT ĐỘ: PHIÊN TÒA SINH TỬ VẠCH TRẦN ÁC QUỶ - TIỂU TAM ÔM BỤNG BẦU KÍCH HOẠT MÃ ĐỘC, THỦ TRƯỞNG BÙI DẬP ĐẦU QUỲ GỐI TRƯỚC VỢ CŨ!
949 từ
Một tháng sau biến cố tại đại viện, Tòa án binh Tối cao mở phiên xử kín với mức độ an ninh cấp S. Không khí trong phòng xử án đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức bức người.
Bùi Dự Lễ tiều tụy đến khó nhận ra. Vị Thủ trưởng oai phong lẫm liệt ngày nào giờ mặc bộ đồ tù nhân nhàu nhĩ, râu ria lởm chởm, ánh mắt đờ đẫn vô hồn. Cách đó không xa, Tô Bội Bội bị khóa chặt trên ghế thẩm vấn bằng xích hợp kim, xung quanh là bốn lính bắn tỉa luôn chĩa súng sẵn sàng.
Khi Thẩm phán gõ búa, dõng dạc tuyên án tử hình đối với gián điệp Tô Bội Bội và tước mọi quân tịch, phạt tù chung thân với Bùi Dự Lễ vì tội sơ suất làm lộ bí mật quốc gia, cả căn phòng tĩnh lặng như tờ.
Nhưng ngay khoảnh khắc chiếc búa định mệnh giáng xuống, Tô Bội Bội đột ngột ngửa cổ cười phá lên. Tiếng cười the thé, điên loạn vang dội khắp trần nhà vòm.
"Tử hình? Các người dám tử hình tôi sao?" Ả trợn trừng mắt, điên cuồng gào lên. "Bùi Dự Lễ, anh mở to mắt ra mà nhìn! Trong bụng tôi đang mang giọt máu của Bùi gia! Theo luật quân sự, không được phép tử hình phụ nữ mang thai! Bùi gia các người định để cháu đích tôn chết cùng tôi sao?!"
Cả phiên tòa xôn xao. Bố chồng tôi ngồi hàng ghế dự thẩm loạng choạng suýt ngất, trong khi Bùi Dự Lễ mặt mày trắng bệch, ôm đầu gầm lên đau đớn: "Cô câm đi! Đồ ác quỷ! Đó không phải con tôi, đó là nghiệt chủng!"
Tôi khoanh tay đứng tựa lưng vào lan can khu vực nhân chứng, nhếch mép cười nhạt. Ả đào hát này quả nhiên chưa hết bài.
"Đừng vội mừng, Thẩm Thanh Thanh!" Tô Bội Bội bất ngờ quay ngoắt sang tôi, ánh mắt rực lên tia thù hận tột độ. "Cô nghĩ chiếc USB bị đập nát là xong sao? Cô nghĩ tôi ngu ngốc đến mức chỉ sao chép dữ liệu à? Ngay lúc thằng bù nhìn Bùi Dự Lễ khoác áo cho tôi, tôi đã cắm một con chip truyền dẫn vào hệ thống. Mã độc 'Hắc Quả Phụ' đã nằm vùng trong máy chủ của Sở chỉ huy suốt một tháng qua!"
Ả nhìn đồng hồ điện tử trên tường, nụ cười càng lúc càng vặn vẹo.
"Chỉ còn đúng 3 phút nữa! Toàn bộ hệ thống radar phòng không và lưới điện biên giới sẽ tự động vô hiệu hóa! Chiến đấu cơ của tổ chức tôi đã chực chờ sẵn! Các người chuẩn bị đón nhận địa ngục đi!"
Sắc mặt các vị tướng lĩnh đồng loạt biến đổi. Còi báo động đỏ rực từ trung tâm chỉ huy đột ngột réo vang inh ỏi ngay trong phòng xử án. Hệ thống thực sự đang bị xâm nhập!
"Thanh Thanh! Cứu... cứu anh! Cứu Bùi gia với!" Bùi Dự Lễ hoàn toàn sụp đổ, anh ta vùng vẫy khỏi tay cảnh vệ, lê lết trườn đến dưới chân tôi, dập đầu quỳ gối côm cốp xuống sàn đá hoa cương. "Anh sai rồi! Anh là kẻ ngu xuẩn! Xin em... vì tình nghĩa vợ chồng, hãy cứu lấy hệ thống, cứu lấy danh dự cuối cùng của anh!"
"Tình nghĩa vợ chồng?" Tôi lạnh lùng rút chân lại, đạp mạnh gót giày quân dụng lên vai anh ta, đẩy kẻ phản bội văng ra xa. "Anh không xứng đáng nhắc đến bốn chữ đó."
Tôi quay ngoắt người, hất cằm ra hiệu. Tống Liệt ngay lập tức đẩy tới một dàn máy tính tác chiến điện tử cơ động. Không màng đến Bùi Dự Lễ đang khóc lóc thảm hại hay Tô Bội Bội đang cười gào điên dại, mười ngón tay tôi lướt trên bàn phím nhanh như chớp giật, tạo ra những tiếng lách cách sắc lạnh.
Màn hình mã hóa đỏ rực liên tục nhảy số: Thời gian đếm ngược: 00:45... 00:30... 00:15...
"Vô ích thôi! Không ai giải được 'Hắc Quả Phụ' đâu! Chết hết đi!" Bội Bội rít lên.
00:03... 00:02...
"Enter." Tôi nhếch môi, gõ mạnh phím cuối cùng.
Đột nhiên, tiếng còi báo động tắt ngấm. Màn hình lớn của Tòa án binh chuyển từ màu đỏ tử thần sang màu xanh lục an toàn. Dòng chữ "TRUY KÍCH THÀNH CÔNG - HỆ THỐNG ĐÃ KHÓA TẦN SỐ ĐỊCH" hiện lên chói lọi.
Không chỉ ngăn chặn mã độc, tôi còn tương kế tựu kế, gửi ngược một loại virus phá hủy thẳng vào máy chủ trung tâm của tổ chức gián điệp, khiến toàn bộ căn cứ ngầm của chúng bị bại lộ tọa độ.
Nụ cười của Tô Bội Bội cứng đờ trên mặt, ả lắp bắp không thành tiếng, cả người đổ gục xuống ghế như bị rút cạn linh hồn.
Tôi bước tới trước mặt ả, cúi xuống ghé sát tai, hạ giọng thì thầm nhưng đủ để đâm xuyên tâm can: "Quên chưa nói cho cô biết. Bản báo cáo y tế lúc nhập viện đã có rồi. Cô bị vô sinh từ ba năm trước. Cái thai giả này... không cứu được mạng cô đâu."
Tiếng thét tuyệt vọng của Tô Bội Bội xé toạc phòng xử án. Tôi xoay người bước đi, bỏ lại đằng sau hai kẻ cặn bã đang giãy giụa trong vũng bùn do chính tay chúng tạo ra, kiêu hãnh sải bước về phía ánh sáng rực rỡ của tự do.