Một tháng sau, trong cung truyền ra tin tức Thái tử sắp sửa đại hôn.
Không biết Thái tử đã làm cách nào, lần này Giang Nghiên Nhu cuối cùng cũng trở thành Thái tử phi.
Khi hay được tin tức này, mẫu thân đang ngồi trong phòng nhìn ta thở dài.
"Khanh Khanh à, con xem, Thái tử sắp đại hôn rồi, còn con thì sao?"
"Còn nói với Hoàng hậu nương nương là có người trong lòng, kết quả đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu."
"Con lừa bà ấy phải không?"
Ta gật đầu.
"Đúng vậy ạ."
Bà nghẹn lời.
"Khanh Khanh, con bị làm sao thế này?"
"Kể từ ngày đi cung yến trở về, con giống như biến thành một người khác vậy."
"Trước kia con thích Thái tử đâu phải là giả, sao tự nhiên lại thay lòng đổi dạ?"
Ta mờ mịt.
Nếu không phải đã chết một lần, đương nhiên ta sẽ không thay đổi.
Sẽ giống như kiếp trước nhìn thấu Giang Nghiên Nhu, để cô ta tự chuốc lấy hậu quả.
Nhưng kết cục khi gả cho Tiêu Cảnh Uyên quá thê thảm.
Lúc ban đầu hắn đối xử tốt với ta, ta căn bản không mảy may nghi ngờ.
Cho đến ngày hắn đăng cơ, hắn mới lộ rõ nguyên hình.
Hắn vẫn luôn ẩn nhẫn, cho ta một đứa con, cho ta một tia hy vọng.
Cho ta một viên kẹo ngọt ngào, bên ngoài bọc bằng lớp độc dược nguy hiểm nhất.
Vào cái ngày ta mong đợi và hạnh phúc nhất, lại ban cho ta một nhát đao chí mạng.
Hắn bất chấp thị phi miệng đời, trực tiếp cướp Giang Nghiên Nhu từ tay thần tử về lập làm Hoàng hậu.
Lại còn ngay trước mặt nàng ta, ép ta uống rượu độc, giết chết Sách nhi của ta.
Chỉ vì muốn nhổ đi cái gai trong lòng nàng ta.
Đau.
Thật sự rất đau.
Sách nhi của ta cũng chỉ mới chào đời được vài tháng, còn chưa kịp nhìn ngắm thế giới này đã phải lìa bỏ nhân thế.
Điều này làm sao ta không đau đớn cho được!
Tay ta bất giác túm chặt vạt áo.
"Mẫu thân, có những sự thất vọng không phải ngẫu nhiên."
"Chắc chắn là có nguyên do của nó."
Mẫu thân ngơ ngác nhìn ta một hồi lâu, tuy không biết ta đã gặp phải chuyện gì, nhưng lại cảm thấy có chút hoảng hốt khó tả.
Bà vươn tay nắm chặt lấy tay ta, ôm ta vào lòng.
"Khanh Khanh, mẫu thân không ép con nữa."
"Cũng không giục con, con cứ sống thật tốt bên cạnh chúng ta là được."
Ta gắt gao ôm chặt lấy bà.
"Cảm ơn mẫu thân."