Bước ra từ Khôn Ninh cung, cả người ta run lẩy bẩy.
Hoàng hậu không truy cứu hành vi mạo phạm của ta, chỉ bảo ta về nhà nghỉ ngơi cho tốt, chuyện Thái tử phi sẽ bàn lại sau.
Thông minh như bà, sao có thể không nhìn ra ta đã không còn muốn gả cho Thái tử nữa.
Còn về người trong lòng mà ta đã nhắc đến, bà cũng chẳng thèm hứng thú.
Cho dù trước kia có nhắm trúng ta, nhưng quý nữ khắp kinh thành đều do bà chọn lựa, kiểu gì chẳng chọn được người phù hợp.
Chỉ hy vọng những nữ tử đó đừng đen đủi như ta kiếp trước, đừng bị chọn trúng mà còn tưởng đó là phú quý ngập trời.
Nếu không chết thế nào cũng không biết.
Vừa bước ra khỏi cổng cung chưa được bao xa, tay ta đã bị nắm chặt.
"Thẩm Khanh Khanh, nàng đứng lại đó."
"Nàng đang lừa cô, căn bản không hề có người trong lòng đúng không?"
Ta ra sức hất mạnh tay hắn ra!
"Buông ta ra!"
"Thái tử điện hạ, người ngài đặt trong tim là Giang Nghiên Nhu, không cần đến đây dây dưa với ta nữa."
"Càng không cần phải biết người trong lòng của ta là ai."
"Ngài tự mình quay lại nhìn xem, cô ấy sắp khóc đến mức vỡ vụn ra rồi kìa."
Tiêu Cảnh Uyên chợt quay đầu nhìn ra sau lưng, chỉ thấy Giang Nghiên Nhu đang đứng cách đó không xa, nước mắt chực trào nhìn chúng ta.
Sắc mặt Thái tử tái đi vài phần, nhanh chóng đi tới trước mặt cô ta để giải thích:
"Nhu nhi, cô chỉ nói chuyện với nàng ta về vị trí Thái tử phi, nàng ta đã từ bỏ rồi."
"Cô sẽ đi cầu xin mẫu hậu, để mẫu hậu giao lại vị trí Thái tử phi cho nàng."
Giang Nghiên Nhu lại chỉ vào ta, đưa tay lau nước mắt nơi khóe mi.
"Vậy còn Thẩm Khanh Khanh thì sao? Huynh vẫn sẽ cưới cô ta ư?"
"Cô ta làm gì có người trong lòng nào, chẳng qua chỉ muốn lạt mềm buộc chặt, lùi một bước tiến hai bước để huynh cưới cô ta mà thôi."
Thái tử thản nhiên liếc nhìn ta một cái, giọng điệu có chút khó chịu.
"Cô biết."
"Nàng yên tâm, cô sẽ không——"
Ta không muốn nghe hắn nói nhảm, trực tiếp xoay người rời đi.
Nghe thêm một câu nữa thôi cũng là sự sỉ nhục đối với lỗ tai ta.
Kiếp này ta chỉ muốn tránh xa hai kẻ bọn họ.