Ngài ấy lại chỉ chằm chằm nhìn ta.
"Thẩm Khanh Khanh, bổn vương xin thánh chỉ, chỉ có hai mục đích."
"Một là giúp nàng báo thù."
"Hai là, bổn vương thực sự vô cùng ái mộ nàng."
Ta bối rối.
"Báo thù gì chứ?"
Ngài ấy đột nhiên liếc nhìn ra cửa với vẻ thần bí.
"Nàng đoán xem, bao lâu nữa Thái tử sẽ chạy tới Thẩm phủ?"
"Nếu như Thái tử bỏ lại Giang Nghiên Nhu ngay trước mặt gia quyến các thế gia, có phải cô ta sẽ mất hết mặt mũi không?"
Trong lòng ta chấn động, lại cảm thấy thật buồn cười.
"Vương gia, ngài tính sai rồi."
"Thái tử sẽ không vì việc ta gả cho người khác mà bỏ rơi Giang Nghiên Nhu đâu."
"Dù sao đó cũng là người ngài ấy đặt trong tim mà."
"Hơn nữa, ta thì có thù gì để báo cơ chứ?"
Tiêu Triệt lại bước từng bước về phía ta, ánh mắt thâm trầm.
"Người đặt trong tim mà lấy được rồi, hắn sẽ không còn chấp niệm nữa."
"Ngược lại người từng có được rồi đánh mất, mới trở thành nỗi day dứt không thể buông bỏ trong lòng."
"Bổn vương biết cách làm này có hơi vụng về, nhưng có thể giúp nàng xả được cơn giận cũng coi như có ích."
"Bổn vương không muốn sau khi thành thân, trong lòng nàng vẫn còn mang theo oán hận và tiếc nuối."
"Đương nhiên, bổn vương biết, oán hận trong lòng nàng sẽ không vì thế mà tan biến."
"Bởi vì bổn vương biết kiếp trước nàng đã đau đớn nhường nào."
"Đoàng!"
Giống như có thứ gì đó vừa nổ tung trong đầu ta.
Đến cả lễ tiết ta cũng chẳng màng tới nữa!
"Ngài, ngài vậy mà biết ta là người trọng sinh?
"Ngài cũng vậy sao?"
Ngài ấy đáp:
"Phải."
Rồi lại nói thêm:
"Người trọng sinh không chỉ có chúng ta."
"Thái tử, hắn ta cũng——"
"Trọng sinh rồi."