Ta:
"......"
"Chuyện này là thế nào."
"Vương gia, cho dù hắn có trọng sinh, thì hắn cũng sẽ không đến đâu."
"Nếu ngài đã là người trọng sinh, thì ngài cũng thừa biết kiếp trước hắn đối xử với ta như thế nào."
"Làm sao mà——"
"Tiểu thư, tiểu thư, Thái tử điện hạ đến rồi!"
Lời ta còn chưa dứt, Tử Yên đột nhiên hoang mang hoảng loạn xông vào.
Tiêu Triệt nhìn ra ngoài cửa, cười lạnh.
"Bổn vương đã nói rồi mà, đối với đứa cháu trai này bổn vương vẫn vô cùng thấu hiểu."
Ta:
"......"
Trong lúc đang nói chuyện, Tiêu Cảnh Uyên đã bước qua ngạch cửa tiến vào.
Hắn vận một thân hỉ phục, đóa hoa đỏ vẫn còn đeo trước ngực.
Nhưng sắc mặt lại cực kỳ âm trầm đáng sợ.
"Thẩm Khanh Khanh, người trong lòng nàng lại chính là hoàng thúc của cô?"
"Nàng vốn dĩ nên là Thái tử phi của cô, hiện tại vì cớ gì lại trở thành Cảnh Vương phi rồi!"
Ta có chút khó hiểu nhìn sang Tiêu Triệt.
Ngài ấy kề sát tai ta thì thầm:
"Hắn vừa mới trọng sinh trở lại, ta đã tặng cho hắn món quà lớn này, nhất thời hắn vẫn chưa kịp phản ứng đâu."
"Thế nào? Hả giận không?"
"Còn chuyện hả giận hơn nữa kìa, nghĩ đến Giang Nghiên Nhu bị ném lại ở Đông cung, lúc này chắc hẳn đang bị quan khách các nhà chỉ trỏ xì xầm, khăn tay trong tay e là bị vò nát mất rồi."
Đúng là giàu trí tưởng tượng.
Trong đầu ta tự động hiện lên bức tranh toàn cảnh.
Luồng uất khí trong lòng quả nhiên vơi đi không ít.
Nghĩ đến đây, khóe môi ta nhịn không được khẽ nhếch lên.
Đây là lần ta vui vẻ nhất kể từ khi trọng sinh.
"Thẩm, Khanh, Khanh!"
"Nói chuyện đi!"
Bên tai truyền đến thanh âm nghiến răng nghiến lợi của Tiêu Cảnh Uyên.