Sắc mặt Tiêu Cảnh Uyên lại trắng thêm vài phần.
"Không, sao cô có thể đến muộn được?"
"Rõ ràng không phải như thế này."
"Nàng sẽ gả cho cô làm Thái tử phi, Giang Nghiên Nhu sẽ gả cho tri phủ Ngạc Châu."
"Phu thê chúng ta ân ái, lại còn có một đứa con......"
Con?
Sách nhi!
Trái tim ta đột nhiên đau nhói dữ dội!
Khiến ta kìm lòng không đậu bước tới trước, ngắt lời hắn!
"Nhưng ngài đã hạ độc chết thằng bé."
"Ngài cũng cướp Giang Nghiên Nhu từ tay tên tri phủ đó về, ngài còn ban cho ta một ly độc dược."
"Rượu độc đó thật mạnh, cay xé khiến cổ họng ta đau rát, mùi máu tanh xộc lên mũi, ta không tài nào đè nén nổi."
"Sách nhi mới được vài tháng tuổi, khi nó uống chén rượu độc đó vào sẽ ra sao, ngài có thể nói cho ta biết được không? Hả?"
Nói đến đây, nước mắt ta tuôn rơi như đê vỡ.
Ta không nhịn được hướng về phía hắn gầm thét!
"Tiêu Cảnh Uyên, ngài đã giết ta và Sách nhi, ngài không có tư cách nhắc đến nó trước mặt ta, ngài cút đi!"
"Sau này chúng ta đường ai nấy đi, nam hôn nữ giá không ai can thiệp ai!"
Cơ thể chợt bị ôm lấy, ta được ôm trọn vào một vòng tay ấm áp.
Là Tiêu Triệt.
"Không sao không sao, mọi chuyện đều qua rồi, sau này bổn vương sẽ bảo vệ nàng thật tốt, không để nàng phải chịu nửa điểm ủy khuất."
Tiêu Cảnh Uyên lại như bị sét đánh ngang tai, trân trân nhìn ta.
"Khanh Khanh, nàng... nàng cũng trọng sinh sao?"
"Cho nên, kiếp này nàng mới cố ý nhường lại vị trí Thái tử phi cho Giang Nghiên Nhu đúng không?"
"Ngày cung yến hôm đó nàng có biểu hiện dị thường, nàng thà uống chén trà có vấn đề, cũng không bằng lòng gả cho cô nữa sao?"
Ta lạnh lùng liếc nhìn hắn.
"Đương nhiên."
Hắn hoàn toàn hoảng loạn.
"Khanh Khanh, là cô sai rồi, lúc trước không biết rõ nhân phẩm của Giang Nghiên Nhu, biến nàng ta thành chấp niệm của cô."
"Cô chết vạn lần cũng khó chối từ tội lỗi, nàng tha thứ cho cô được không?"
"Kiếp này, cô nhất định sẽ đối xử tốt với nàng, chúng ta để Sách nhi quay lại bên cạnh chúng ta có được không?"