Ta ngước mắt nhìn hắn.
"Thái tử điện hạ, người ngài tâm niệm nhớ thương là Giang tiểu thư, hôm nay là ngày đại hôn của ngài và nàng ấy mà."
"Đời này ngài xem như không còn tiếc nuối gì nữa rồi."
"Thần nữ và Cảnh Vương điện hạ đã được ban hôn, ngày khác nhất định sẽ gửi thiệp mời đến Đông cung, mong ngài bớt chút thời gian tới uống ly rượu mừng."
Những lời này của ta hoàn toàn không phải nói vì tức giận.
Ngay khoảnh khắc vừa rồi, ta đột nhiên cảm thấy gả cho Tiêu Triệt cũng là một lựa chọn không tồi.
Ngài ấy rất biết cách dỗ dành ta.
Cũng biết làm sao để dỗ ta vui.
Lại còn trọng sinh giống ta nữa.
Cộng tất cả những điều này lại, ngài ấy còn thích hợp hơn bất kỳ nam tử nào ở kinh thành.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Uyên đã trắng bệch.
Hắn vẫn chưa biết ta đã trọng sinh, lại thình lình nắm lấy tay ta.
"Thẩm Khanh Khanh, Giang Nghiên Nhu lúc trước có lẽ là người cô thích."
"Nhưng cô phát hiện nàng ta không hề đơn thuần vô hại như cô nghĩ, nàng ta vậy mà dám hãm hại nàng trong buổi cung yến ngày hôm đó!"
"Bây giờ cô sẽ đưa nàng tiến cung diện thánh, để phụ hoàng hủy bỏ hôn ước của các người, nàng mới là Thái tử phi của cô."
Ta hoảng hốt.
Hắn biết chuyện này từ khi nào?
Cổ tay bị siết chặt đến phát đau, ta muốn vùng ra nhưng không thể nào giãy được.
Trước mắt chợt tối sầm lại, tay Tiêu Cảnh Uyên đã bị Tiêu Triệt tóm lấy rồi dùng sức hất văng ra!
"Tiêu Cảnh Uyên, ngươi phát điên cái gì?"
"Ngươi là Thái tử, hãy chú ý thân phận, hôm nay là ngày đại hôn của ngươi, nếu làm hỏng bét, trong mắt phụ hoàng ngươi, liệu vị trí Thái tử này có còn giữ được không?"
"Thiếu ổn trọng như vậy, ngươi lấy tư cách gì để làm Thái tử?"
"Bổn vương không tin, đứng trước giang sơn, ngươi vẫn có thể kiên định với suy nghĩ của mình."
"Huống hồ, Khanh Khanh hiện tại đã không còn là người mà ngươi có thể cướp về được nữa rồi."
"Bởi vì bổn vương sẽ không buông tay."
"Ngươi đến muộn rồi."