Hoàng hậu ngồi ở vị trí cao nhất, Thái tử Tiêu Cảnh Uyên ngồi ngay bên cạnh bà.
Ánh mắt bà thâm thúy, không giận mà tự uy.
Chỉ duy nhất khi nhìn về phía ta, sắc mặt bà mới hòa hoãn hơn một chút.
"Khanh Khanh, nghe nói hôm nay con chuẩn bị một bản cổ cầm, mau, đánh cho bổn cung nghe thử đi."
Ta ngước mắt nhìn Hoàng hậu, phát hiện người bà nhìn là ta, nhưng người Thái tử nhìn lại là Giang Nghiên Nhu.
Sự thiên vị rõ ràng đến vậy, kiếp trước ta lại chẳng hề nhận ra.
Nếu như biết sớm hơn, ta cần gì phải liên lụy Sách nhi cùng ta đi chầu Hoàng tuyền!
Lúc này, loại dược vật kia trong cơ thể ta đã bắt đầu phát huy tác dụng, cả người có chút khó chịu.
Dù vẫn có thể nhẫn nhịn, nhưng biểu diễn tài nghệ là chuyện không thể nào, ta căn bản không trụ nổi đến lúc đó.
Cho nên, ta yểu điệu đứng dậy, cúi người hành lễ.
"Hoàng hậu nương nương, hôm nay thân thể thần nữ không khỏe, e là không thể đánh đàn được nữa."
"Nghe nói Giang tiểu thư có chuẩn bị một điệu múa, có thể để nàng ấy hiến nghệ cho nương nương."
"Mong nương nương chuẩn tấu cho thần nữ được cáo lui trước."
Sự khô nóng trong cơ thể ngày càng rõ rệt, nếu không rời đi ngay, hậu quả kiếp trước của Giang Nghiên Nhu sẽ ứng lên người ta.
"Xoạt——"
Trong khoảnh khắc, ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn hết lên người ta.
Ngay cả tầm nhìn của Tiêu Cảnh Uyên cũng rời khỏi Giang Nghiên Nhu, mang theo sự bất ngờ và khó hiểu liếc nhìn ta một cái.
Hoàng hậu có ý định để ta làm Thái tử phi, chuyện này hắn cũng biết.
Trước kia ta có lòng ái mộ hắn, hắn cũng biết.
Dựa theo kế hoạch của Hoàng hậu, đêm nay ta sẽ được ban hôn cho hắn, hắn vẫn luôn biết rõ.
Nhưng hắn không ngờ hiện tại ta lại đòi lui xuống trước.
Hắn cảm thấy ngoài ý muốn cũng là điều bình thường, nhưng ta sẽ không phí tâm tư đi đoán xem tâm trạng hắn ra sao nữa, bởi vì ta thật sự sắp không chống đỡ nổi rồi.
Cơn khô nóng khắp toàn thân khiến ta nhịn không được chỉ muốn cởi bỏ áo khoác ngoài.
Nhưng đây là đại điện trong hoàng cung, ta không thể làm vậy!
Hoàng hậu thấy sắc mặt ta quả thật không ổn, trên mặt xẹt qua một tia lo lắng.
"Khanh Khanh, con không thoải mái ở đâu? Bổn cung gọi thái y tới bắt mạch cho con nhé."
Ta lập tức cự tuyệt!
"Không cần đâu nương nương, thần nữ chỉ là tái phát bệnh cũ, để phủ y xem qua là được."
"Xin nương nương cho phép thần nữ cáo lui."
Bà không thể tiếp tục giữ lại, đành phải đồng ý.
"Được, vậy con mau xuất cung hồi phủ đi."