Ta mặc kệ ánh mắt dị nghị của mọi người, lập tức xách váy lên, lùi bước ra khỏi chính điện.
Chỉ cảm thấy có vài đạo tầm nhìn đang cắm chặt vào sau lưng mình.
Tử Yên trước đó đã bị ta sai về nhà trước để gọi phủ y chuẩn bị sẵn sàng, nên lúc này cũng không có mặt bên cạnh ta.
Bước chân của ta đã bắt đầu lảo đảo, da đầu tê dại đến mức không thể suy nghĩ gì được nữa.
Tia lý trí duy nhất còn sót lại mách bảo ta phải loạng choạng đi về phía cổng cung, ta chỉ biết mình phải lên xe ngựa càng sớm càng tốt.
Nhưng không được, ta đi không nổi nữa rồi.
Vấp ngã một cái, ta đâm sầm thẳng xuống đất.
Cơn đau đớn như trong tưởng tượng không hề ập tới, ta lại ngã lọt vào một vòng tay.
Ánh mắt ta bắt đầu mờ mịt, trong cơn mơ hồ chỉ nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú, dường như có chút quen thuộc.
Trên người chàng mang theo hơi lạnh buốt rất thoải mái, khiến ta nhịn không được muốn ghé sát vào.
Trong đầu nghĩ thế nào, cơ thể liền làm y như vậy.
Chàng bị ta cọ xát đến mức hơi thở trở nên nặng nhọc.
"Thẩm Khanh Khanh, người nàng nóng quá."
Ta nói năng lộn xộn lầm bầm.
"Đúng vậy, cho nên chàng đừng nhúc nhích, để ta dán sát vào thêm một lát."
Đối phương:
"......"
Sau một trận trời đất quay cuồng, ta đã bị bế ngang lên.
Gió vút qua bên tai không hề khiến ta tỉnh táo lại chút nào, ngược lại càng làm ta thêm phần khó chịu.
Ta kìm lòng không đậu kéo rộng cổ áo ra, muốn bản thân được dễ chịu hơn một chút.
Nhưng tay lại bị nắm lấy.
"Đừng cựa quậy lung tung."
Tốc độ của chàng bỗng nhiên tăng nhanh.
Không bao lâu sau, ta được ôm vào một căn phòng.
Giây tiếp theo, "Bùm" một tiếng, ta bị ném thẳng vào bồn tắm bằng gỗ.
Trong bồn gỗ...
Lại là nước lạnh...