Mưa lạnh tạt thẳng vào mặt, nhưng không dập tắt được ngọn lửa rực cháy trong lồng ngực tôi.
Chiếc Maybach đen tuyền từ từ lăn bánh trong màn mưa, đỗ xịch ngay trước mặt tôi.
Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống.
Một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng cầm chiếc ô đen vươn ra, vững vàng che khuất bầu trời u ám trên đỉnh đầu.
"Lên xe đi, phu nhân... À không, Tống tiểu thư."
Giọng nói trầm thấp, từ tính mang theo vài phần lười biếng vang lên từ băng ghế sau.
Phó Đình Uyên - vị Cửu gia thần bí nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả gia tộc họ Phó.
Cũng là chú út ruột thịt của Phó Tư Hàn.
Tôi bước lên xe, mang theo một thân đầy hơi lạnh, rũ bỏ hoàn toàn cái danh xưng "Phó phu nhân" nực cười kia.
"Cửu gia, màn kịch tối nay ngài xem có vừa mắt không?" Tôi nhận lấy chiếc khăn ấm từ tay anh, nhạt giọng hỏi.
Người đàn ông tựa lưng vào ghế da, chiếc kính gọng vàng che khuất đi đôi mắt sâu thẳm.
Ánh mắt anh lướt qua đôi môi tái nhợt của tôi, mang theo sự chiếm hữu nồng đậm được ngụy trang cực kỳ hoàn hảo dưới vẻ ngoài cấm dục, thanh lãnh.
"Rất đặc sắc." Anh khẽ cười, ngón tay thon dài gõ nhịp lên đầu gối. "Nhưng em ra tay vẫn còn quá nhẹ."
Trong lúc chiếc xe rẽ sóng nước lao đi, sảnh lớn nhà họ Phó đã loạn thành một bầy ong vỡ tổ.
Phó Tư Hàn nhìn chằm chằm vào tờ giấy siêu âm thai dính đầy vệt rượu vang đỏ ối, hai mắt vằn lên những tia máu đáng sợ.
Đứa con ba tháng.
Hắn chưa từng biết tôi mang thai!
"Tư Hàn... em thực sự không biết gì cả..." Lâm Uyển níu lấy ống quần hắn, khóc đến lê hoa đái vũ.
"Là chú tài xế tự ý lấy xe đi, anh phải tin em!"
Bà mẹ chồng cay nghiệt của tôi cũng vội vàng xông tới bênh vực nhân tình của con trai.
"Tư Hàn! Con đàn bà Tống Nghiên đó chắc chắn là giả vờ! Nó chỉ muốn mượn cớ để ép con đuổi Uyển Uyển đi thôi!"
"Rút vốn cái gì chứ? Không có nhà họ Phó chúng ta chống lưng, nhà họ Tống của nó chỉ là rác rưởi!"
Phó Tư Hàn nắm chặt tờ bệnh án đến rách nát, một chút hối hận vừa xẹt qua đáy mắt rất nhanh đã bị sự kiêu ngạo tàn nhẫn nuốt chửng.
Hắn nghiến răng hạ lệnh: "Khóa toàn bộ thẻ ngân hàng của cô ta lại! Chặn mọi nguồn cung cấp vật liệu cho dự án của Tống thị!"
"Tôi muốn xem cô ta cứng miệng được bao lâu. Chậm nhất là ngày mai, cô ta sẽ phải quỳ gối trước cửa nhà họ Phó cầu xin tôi tha thứ!"
Thế nhưng, Phó Tư Hàn vĩnh viễn không đợi được ngày mai.
Sáng hôm sau, cổ phiếu của tập đoàn Phó thị rớt đài thảm hại ngay từ phiên mở cửa.
Dự án khu Nam bị chính quyền đình chỉ vô thời hạn do nghi án tham ô vật liệu.
Tất cả các đối tác lớn đồng loạt tuyên bố hủy hợp đồng, sẵn sàng đền bù vi phạm để cắt đứt quan hệ với nhà họ Phó.
Phó Tư Hàn điên cuồng lao đến trụ sở Tống thị để tính sổ, dẫn theo cả Lâm Uyển để thị uy.
Hắn không màng bảo vệ can ngăn, đạp tung cánh cửa gỗ lim của phòng họp lớn.
"Tống Nghiên! Cô diễn đủ chưa?! Mau bảo người của cô nhả dự án khu Nam ra, tôi có thể xem xét cho cô một cơ hội..."
Giọng hắn bỗng nghẹn bặt ở cổ họng, hai mắt trừng lớn như gặp quỷ.
Trong phòng họp rộng lớn, tôi đang nhàn nhã ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế chủ tịch.
Nhưng điều khiến đồng tử Phó Tư Hàn co rút dữ dội, là người đàn ông quyền lực đang thong thả pha trà ngay bên cạnh tôi.
"Chú... chú út?" Phó Tư Hàn lắp bắp, hai chân vô thức nhũn ra. "Sao chú lại ở đây?"
Phó Đình Uyên không thèm liếc hắn lấy một cái, cẩn thận đặt tách trà Long Tỉnh ấm nóng vào tay tôi.
"Cẩn thận bỏng nhé, bà chủ nhỏ."
Tôi nhấp một ngụm trà thơm ngát, mỉm cười ném một xấp hồ sơ dày cộp xuống giữa bàn.
"Phó Tư Hàn, anh ngu ngốc đến mức nghĩ tôi chỉ có một dự án khu Nam để uy hiếp anh sao?"
"Hơn sáu mươi phần trăm cổ phần cốt lõi của Phó thị, đã bị tôi và Cửu gia âm thầm thu mua sạch sẽ từ nửa năm trước rồi."
Tôi đứng lên, gót giày cao gót gõ nhịp nhàng trên mặt sàn, tiến lại gần gã chồng cũ đang run lẩy bẩy đến mức không thốt nên lời.
"Còn nữa, chiếc xe đâm tôi ngày hôm qua..." Tôi ghé sát tai hắn, gằn từng chữ rành rọt.
"Người cầm lái không phải tài xế, mà chính là cô tình nhân Lâm Uyển bé nhỏ của anh."
Lâm Uyển đứng nép phía sau nghe vậy, mặt cắt không còn một giọt máu, ngã phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo.
"Đoạn camera hành trình gốc đã được khôi phục, tôi vừa nộp cho cảnh sát mười phút trước." Tôi mỉm cười rạng rỡ.
Như để minh chứng cho lời tôi nói, tiếng còi xe cảnh sát chói tai chợt vang lên dồn dập, đỗ xịch ngay dưới sảnh tập đoàn Tống thị.
Nhưng đó chưa phải là đòn chí mạng cuối cùng.
Phó Đình Uyên tháo chiếc kính gọng vàng xuống, bước tới ôm trọn lấy eo tôi trước con mắt kinh trừng vỡ vụn của Phó Tư Hàn.
Ánh mắt anh nhìn gã cháu trai lúc này đầy rẫy sự u ám, tàn nhẫn và cợt nhả.
"Quên giới thiệu với cậu." Cửu gia nhếch môi, bàn tay siết chặt eo tôi đầy tính chiếm hữu. "Vị hôn thê mới của tôi, Tống Nghiên."
"Từ giờ trở đi, gặp cô ấy, cậu phải cúi đầu gọi một tiếng thím út."