Tiếng còi cảnh sát xé toạc sự im lặng chết chóc trong phòng họp.
Cánh cửa gỗ sồi một lần nữa bị đẩy tung, một đội cảnh sát trang phục chỉnh tề, sắc mặt nghiêm nghị ập vào.
"Lâm Uyển, cô đã bị bắt vì tội cố ý gây tai nạn, ngụy tạo hiện trường và bỏ trốn."
Chiếc còng số tám lạnh lẽo khóa chặt lấy cổ tay trắng ngần đang run lẩy bẩy của ả tình nhân bé nhỏ.
Lâm Uyển gào thét thất thanh, nước mắt nước mũi tèm lem, bám chặt lấy ống quần Phó Tư Hàn như chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
"Tư Hàn, cứu em! Anh là tổng giám đốc Phó thị cơ mà, anh mau bảo họ cút đi!"
Nhưng vị "tổng giám đốc" cao ngạo ngày nào giờ đây lại đang đứng chôn chân tại chỗ, mặt mày xám ngoét.
Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc còng tay, rồi lại ngước lên nhìn Phó Đình Uyên đang thong thả chỉnh lại măng sét áo.
"Chú út... khụ, Cửu gia, ngài nể tình máu mủ..." Phó Tư Hàn nghẹn ngào, buông bỏ toàn bộ thể diện mà quỳ rạp xuống.
"Tình máu mủ?" Phó Đình Uyên khẽ cười nhạt, một nụ cười khiến người ta lạnh buốt tận xương tủy.
"Lúc người phụ nữ của cậu nhẫn tâm đâm nát chiếc xe của thím út cậu, sao không thấy cậu nhắc đến ba chữ này?"
Tôi bước tới, mũi giày cao gót khẽ hất tay Phó Tư Hàn ra khỏi gấu quần của người đàn ông bên cạnh.
"Cháu trai à, tỉnh mộng đi." Tôi cúi xuống, giọng điệu mang đầy sự thương hại giễu cợt.
"Phó thị bây giờ đã đổi chủ, anh lấy tư cách gì để cứu một kẻ giết người?"
"Đến cả cái biệt thự anh đang ở, sáng nay tôi cũng đã cho người đến niêm phong để siết nợ rồi."
Phó Tư Hàn ngã phịch xuống sàn, đôi mắt mở to vô hồn.
Tiếng gào khóc của Lâm Uyển xa dần khi cô ta bị cảnh sát thô bạo lôi xềnh xệch ra cửa.
Từ một đóa bạch liên hoa được nuông chiều, giờ đây cô ta chuẩn bị đối mặt với bản án hình sự mười năm bóc lịch.
Và cả gã đàn ông cặn bã này nữa, từ nay về sau sẽ nếm trải cảm giác từ đỉnh cao rơi thẳng xuống bùn nhơ, sống không bằng chết.
Màn kịch lố lăng cuối cùng cũng đã hạ màn.
Trong căn penthouse ở tầng cao nhất của trung tâm thành phố, bóng tối bao trùm lấy không gian rộng lớn.
Tôi đứng trước cửa kính sát đất, ngắm nhìn ánh đèn đường rực rỡ của cả thành phố dưới chân mình.
Một vòng tay rắn chắc từ phía sau đột ngột siết chặt lấy eo tôi, kéo sát lưng tôi vào lồng ngực nóng rực.
Mùi hương gỗ trầm thoang thoảng xen lẫn hơi thở nguy hiểm lập tức bủa vây mọi giác quan.
"Phu nhân, dọn dẹp xong đám rác rưởi đó rồi, bây giờ đến lượt chúng ta tính sổ."
Giọng Phó Đình Uyên khàn đặc, phả hơi nóng rực vào vành tai nhạy cảm của tôi.
Tôi khẽ run rẩy, ngoảnh lại nhìn khuôn mặt hoàn mỹ dưới ánh trăng mờ ảo.
Chiếc kính gọng vàng cấm dục đã bị anh tháo ra, vứt chỏng chơ trên mặt bàn từ lúc nào.
Trong đáy mắt sâu thẳm của anh lúc này không còn sự thanh lãnh, xa cách thường ngày.
Nó đang cuộn trào một ngọn lửa chiếm hữu tối tăm, điên cuồng và đầy tính xâm lược.
"Tính sổ chuyện gì?" Tôi cố giữ nhịp thở bình thường, khẽ lùi lại nhưng lập tức bị anh giam chặt giữa lồng ngực cứng rắn và mặt kính lạnh lẽo.
Bàn tay thon dài của anh luồn vào mái tóc tôi, ép tôi phải ngẩng lên nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của anh.
"Chuyện em dám tự mình đưa thân ra làm mồi nhử trong vụ tai nạn đó."
Ngón tay anh miết mạnh lên đôi môi tôi, lực đạo vừa cuồng nhiệt lại vừa mang theo sự trừng phạt tàn nhẫn.
Thực chất, tờ giấy khám thai đó chỉ là một bản giả mạo hoàn hảo do chính tay Cửu gia dàn xếp để đưa bọn chúng vào tròng.
Nhưng cái cách tôi tính toán thời gian, để chiếc xe của Lâm Uyển sượt qua xe mình chỉ trong tấc đất, đã thực sự chọc giận người đàn ông quyền lực này.
"Tôi... tôi biết anh sẽ luôn đến kịp để bảo vệ tôi mà." Tôi khẽ thở dốc, ánh mắt ươn ướt cọ cọ vào lòng bàn tay anh lấy lòng.
Phó Đình Uyên bật cười một tiếng trầm thấp, âm thanh ma mị rung lên trong lồng ngực.
"Bảo vệ em?" Anh cúi đầu, cắn nhẹ lên vành tai tôi, giọng điệu chuyển sang khàn đục đầy ác thú.
"Đêm nay, em nên tự lo cho mình thì hơn, Tống Nghiên."
Không gian ái muội bỗng chốc bùng nổ đến nghẹt thở.
Ánh mắt anh lột trần mọi lớp phòng bị, gắt gao khóa chặt lấy tôi như dã thú đang thưởng thức con mồi ngoan ngoãn nhất của mình.
Đêm nay, thành phố vẫn ồn ào náo nhiệt, nhưng thế giới của tôi chỉ còn lại sự giam cầm điên cuồng và ngọt ngào của vị Cửu gia này.
Bọn họ đã mất tất cả. Còn tôi, vừa bước lên đỉnh cao nhất của quyền lực, dẫm nát mọi kẻ thù dưới chân.