Tiếng thét chói tai của Cố Mạn Mạn xé toạc sảnh dạ tiệc lộng lẫy.
Máu tươi bắn tung tóe lên tấm thảm nhung đỏ thẫm.
Cố Ngôn Xuyên hai mắt vằn lên tia máu, giống như một con thú điên bị dồn vào đường cùng.
Hắn không ngần ngại vồ lấy mảnh vỡ pha lê, hung hăng đè Cố Mạn Mạn xuống mặt sàn lạnh lẽo.
"Trả lại! Trả lại giác mạc cho Tinh Tinh! Trả lại Cố thị cho tao!"
Mạn Mạn giãy giụa điên cuồng, móng tay cào rách toạc cả mảng da trên mặt hắn, gào thét chửi rủa bằng những từ ngữ dung tục nhất.
"Thằng ngu này! Mày tưởng bợ đỡ nó lúc này thì con khốn đó sẽ tha cho mày sao?"
"Mày bị nó đẩy đến bước đường cùng rồi, đồ phế vật!"
Mặc kệ những lời nhục mạ, Cố Ngôn Xuyên vẫn tàn nhẫn vung tay xuống.
Một màn "chó cắn chó" đặc sắc diễn ra ngay trước mắt toàn bộ giới thượng lưu Bắc Kinh.
Bọn họ từng là cặp kim đồng ngọc nữ thanh cao, giờ đây chẳng khác nào hai đống bùn lầy dơ dáy quấn lấy nhau.
Tôi ngồi trên xe lăn, chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón trỏ, khóe môi giương lên nụ cười châm biếm tĩnh lặng.
Khoảng mười phút sau, tiếng la hét yếu dần rồi tắt hẳn.
Cố Ngôn Xuyên cả người đẫm máu, lết từng nhịp khó nhọc trên sàn nhà về phía bánh xe lăn của tôi.
Hai tay hắn run rẩy dâng lên một chiếc hộp nhỏ nhầy nhụa máu tươi.
"Tinh Tinh... anh lấy lại được rồi... giác mạc của em..."
"Cố thị... anh xin em nể tình phu thê, tha cho Cố thị một con đường sống..."
Hắn ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt hèn hạ, y hệt cái cách tôi từng dập đầu cầu xin hắn giữa trời tuyết năm xưa.
Tôi khẽ nghiêng đầu.
Đầu gậy dò đường bọc bạch kim không chút lưu tình nện thẳng xuống mu bàn tay hắn.
Rắc!
Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên khô khốc.
Cố Ngôn Xuyên gào lên thảm thiết, ôm lấy bàn tay lăn lộn trên mặt đất.
Tôi lạnh nhạt dùng mũi gậy gạt văng chiếc hộp máu văng lăn lóc vào góc tường.
"Thứ đồ đã cấy vào mắt con điếm đó, anh nghĩ Diệp Tinh tôi rác rưởi đến mức thèm dùng lại sao?"
"Giữ lấy mà ngắm, vì nửa đời sau, anh sẽ phải sống trong ngục tối để đền mạng cho con gái tôi!"
Ngay lúc Cố Ngôn Xuyên tức điên định lao bổ vào tôi, một bàn tay thon dài, rắn chắc vươn ra từ phía sau, bóp chặt lấy cổ họng hắn.
Lực đạo tàn nhẫn đến mức nhấc bổng gã đàn ông trưởng thành lên khỏi mặt đất.
Không khí trong hội trường bỗng chốc đóng băng.
Người đàn ông mặc bộ vest đen cắt may thủ công, trên mũi đeo gọng kính vàng mang đậm vẻ cấm dục, chậm rãi bước ra từ trong bóng tối.
Lục Trầm Uyên.
Gia chủ ác ma của Lục gia, kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế của toàn bộ thủ đô.
Hắn tùy ý hất tay, ném Cố Ngôn Xuyên văng đập mạnh vào bức tường đá cẩm thạch như ném một bao rác.
Ánh mắt hắn khi nhìn kẻ thù lạnh lẽo như lưỡi dao cạo.
Nhưng khi quay sang nhìn tôi, trong đáy mắt hắn lại cuộn trào một ngọn lửa chiếm hữu đen tối, mờ ám và ngột ngạt đến mức bức người.
"Phu nhân, nghịch rác cẩn thận bẩn tay."
Lục Trầm Uyên rút một chiếc khăn tay lụa, cúi người cẩn thận lau từng ngón tay cho tôi, giọng nói trầm thấp mang theo sự sủng nịnh nguy hiểm.
Sự dịu dàng đến cực đoan của hắn tạo nên một sự tương phản đáng sợ với thủ đoạn tàn độc vừa rồi.
Cố Ngôn Xuyên ôm lồng ngực gãy nát, hoảng loạn trừng lớn mắt.
"Lục... Lục gia... ngài ngài bị con tiện nhân này lừa rồi!"
"Nó chỉ là một con đàn bà mù lòa, độc ác, ngay cả đứa con hoang bệnh tật của nó cũng đã chết thảm..."
Chưa để hắn sủa hết câu, cánh cửa lớn bằng gỗ lim của hội trường đột ngột mở tung.
Một bé gái năm tuổi mặc váy công chúa nạm kim cương, da trắng như tuyết, vui vẻ chạy lon ton về phía chúng tôi.
Con bé nhào thẳng vào lòng tôi, chất giọng lảnh lót vang vọng khắp căn phòng đang tĩnh lặng như tờ.
"Mẹ ơi, ba Lục bảo hôm nay mẹ sẽ dẫn con đi xem xiếc khỉ, đám khỉ dính máu này diễn xong chưa ạ?"
Lục Trầm Uyên cúi xuống, vòng tay ôm trọn cả tôi và đứa bé vào bờ ngực vững chãi của hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười diệt thế nhìn thẳng vào Cố Ngôn Xuyên.
Sắc mặt Cố Ngôn Xuyên nháy mắt xám ngoét như tro tàn, đồng tử co giật liên hồi đến mức muốn nứt nẻ.
Hắn chết trân nhìn chằm chằm vào gương mặt đứa bé.
Đó chính là khuôn mặt thu nhỏ của hắn, nhưng hồng hào, khỏe mạnh, đôi mắt sáng ngời kiêu ngạo, hoàn toàn không hề có dấu vết của bệnh tim bẩm sinh thoi thóp năm nào.
"Không... không thể nào..."