"Con gái... con gái của ba..." Cố Ngôn Xuyên lẩm bẩm như kẻ mộng du.
Hắn lê lết cái chân gãy, dùng bàn tay bê bết máu cố vươn tới chỗ đứa bé.
"Là ba đây... ba là Cố Ngôn Xuyên..."
Chưa kịp chạm vào gấu váy con bé, mũi giày da bóng lộn của Lục Trầm Uyên đã đạp mạnh lên những ngón tay dính nhớp của hắn.
Tiếng xương rạn nứt vang lên lần nữa, hòa cùng tiếng hét thê thảm dội vào vách tường.
Con gái tôi chớp chớp đôi mắt to tròn, chán ghét lùi lại phía sau lưng người đàn ông.
"Chú bẩn quá! Ba Lục của cháu thơm hơn nhiều!"
Lời trẻ con ngây thơ lại tựa như nhát dao chí mạng đâm xuyên qua lồng ngực Cố Ngôn Xuyên, nát bấy không còn một mảnh.
Lục Trầm Uyên cúi người, ánh mắt nhìn kẻ dưới chân như nhìn một đống phế thải.
"Năm đó, chính mày đã hắt chậu nước lạnh vào mặt vợ tao giữa trời tuyết."
"Chính mày bỏ mặc đứa trẻ suy tim trong phòng cấp cứu để đi dỗ dành một con điếm."
Giọng nói của hắn trầm khàn, mang theo sát ý ngập trời làm đông cứng toàn bộ không khí trong hội trường.
"Nếu tao không đến kịp cướp con bé từ tay tử thần, đưa sang Mỹ phẫu thuật, hôm nay mày đã có cơ hội dập đầu trước bia mộ nó rồi."
Cố Ngôn Xuyên trợn trừng mắt, cả người co giật liên hồi.
Sự ân hận tột cùng, sự ngu xuẩn muộn màng hóa thành một ngụm máu tươi đen ngòm trào ra từ khóe miệng hắn.
Hắn gào khóc thảm thiết, dập đầu xuống sàn nhà đến nát bét cả trán, máu thịt lẫn lộn.
"Tinh Tinh... anh sai rồi... cho anh một cơ hội bù đắp..."
Tôi nhếch môi cười nhạt, thanh âm tĩnh lặng nhưng lạnh lẽo đến thấu xương.
"Cơ hội sao? Có chứ."
"Cố thị đã gánh khoản nợ khống ba tỷ tệ. Tôi đã làm thủ tục chuyển toàn bộ cổ phần dưới tên anh thành tài sản thế chấp."
"Nửa đời còn lại, anh cứ từ từ mà làm công trả nợ trong trại giam, cùng với tội danh cố ý gây thương tích nghiêm trọng cho Cố Mạn Mạn."
Phía góc tường, Cố Mạn Mạn mất máu quá nhiều, đã co quắp lại, thoi thóp vũng máu dơ dáy của chính ả.
Cảnh sát đã phá cửa xông vào từ lúc nào, lạnh lùng còng tay gã đàn ông từng cao ngạo nhất Bắc Kinh lôi đi xềnh xệch như một con chó hoang.
Màn kịch hạ màn.
Hội trường đấu giá xa hoa giờ trống rỗng, chỉ còn lại mùi vị tanh nồng của sự trả giá.
Lục Trầm Uyên ra hiệu cho vệ sĩ bế con gái ra xe trước.
Còn hắn trực tiếp bế thốc tôi lên khỏi chiếc xe lăn, sải bước dài tiến thẳng ra chiếc Maybach đang chờ sẵn trong màn đêm.
Không gian chật hẹp trong xe ngập tràn mùi hương gỗ đàn hương lạnh lẽo đặc trưng của hắn.
Hắn đặt tôi ngồi hẳn lên đùi, những ngón tay thon dài mang theo kén mỏng gỡ bỏ lớp rèm che mắt tôi.
Đôi mắt không tiêu cự của tôi đối diện với hơi thở dồn dập, nóng rực đang phả sát vào hõm cổ.
Lớp mặt nạ cấm dục, lạnh lùng ban nãy rớt xuống, chỉ còn lại ngọn lửa chiếm hữu đen tối cuộn trào rực rỡ.
"Lục phu nhân, em chơi ngoạn mục lắm."
Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự kiềm chế đến vặn vẹo.
Bàn tay hắn luồn vào mái tóc tôi, siết chặt, ép tôi ngửa cổ lên đón nhận nụ hôn cuồng loạn mang tính bạo chúa.
Không có sự dịu dàng lãng mạn, chỉ có sự bóc lột, cắn nuốt cực đoan và khát khao nhịn nhục nhiều năm nay khắc sâu vào xương tủy.
"Anh đã cho em thời gian dạo chơi đủ rồi."
"Từ giờ phút này trở đi, em, sinh mạng của em, kể cả hận thù của em..."
Răng nanh của hắn cắn mạnh lên vành tai tôi, rỉ ra một tia máu đỏ mọng, tạo thành một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.
"...Đều phải thuộc về Lục Trầm Uyên này."
Tôi vòng tay ôm lấy bờ vai rộng lớn của hắn, khẽ bật cười trong bóng tối, chủ động ngẩng đầu đáp lại nụ hôn rực lửa mang vị máu.
Đêm nay, Bắc Kinh rốt cuộc cũng đổi chủ.
Và tôi, từ cõi chết trở về, đã tìm thấy ác quỷ độc tôn bảo hộ cho riêng mình.