Trường cho nghỉ đông, tôi chuẩn bị về nhà ăn Tết thì mẹ gọi điện thoại tới.
"Hương Hương, cái kia..."
Mẹ ấp úng trong điện thoại, chưa được vài giây thì điện thoại bên kia đã bị người ta giật mất.
"Hương Hương à, là bác gái đây, là chuyện hôm nay muốn nói với mày, Triệu Bân trong thôn lúc về có thể chở mày về đấy."
"Em gái mày đi xe buýt bị say xe, mày cũng biết rồi, lên xe là nôn, nên tao để em gái ngồi xe riêng về chắc không sao đâu nhỉ."
Ha hả.
Xe buýt thôn chúng tôi phải đợi lâu lắm, nhiều nhất chỉ dừng ở đầu thôn, đi bộ vào thôn còn mất nửa tiếng.
Bình thường xuống xe cần người nhà ra đón, lúc trước bố tôi qua đời, trong thôn chỉ có một mình Triệu Bân có xe, lúc đó anh ta từng đề nghị Tết chở tôi về nhà, bây giờ lại bị họ hàng cướp mất.
Thấy tôi không nói gì, bác gái lại bắt đầu nói: "Hương Hương, Triệu Bân về nhà đồ đạc chất đầy rồi, cũng không còn chỗ cho người ngồi ghế phụ nữa."
"Mày quanh năm về nhà đều giúp mẹ mày xuống ruộng làm việc, thân thể tráng kiện, không giống em gái mày ngày ngày trốn trong phòng ngủ nên thân thể yếu ớt, nếu để nó đi bộ về thì nó nhất định không chịu về quê ăn Tết đâu, haizz."
Bác gái nói xong liền khóc lóc ầm ĩ.
Nếu là lúc này, tôi mà không đồng ý thì đoán chừng tối nay trong thôn sẽ bắt đầu lan truyền tin tức không hay về tôi.
Tuy rằng tôi chưa bao giờ đòi hỏi phải ngồi xe riêng về nhà, nhưng tôi cũng không muốn để bà ta đạt được mục đích dễ dàng như vậy, thế là tôi khó xử mở miệng nói:
"Bác gái, cháu cũng bị say xe, thời gian trước vừa mới mổ ruột thừa, bây giờ người còn yếu lắm, hơn nữa Triệu Bân lúc đầu nói sẽ chở cháu về nhà, bác cũng không muốn trong thôn đồn đại nhà bác cướp đồ của người khác chứ."
"Mày..."
Bác gái bị chọc tức đến nghẹn lời, thở hổn hển, quay đầu tôi liền nghe thấy bà ta nói với mẹ tôi:
"Tôi nói nhà cô dạy con cái lễ phép như thế này à, dám cãi lại trưởng bối thế này, đúng là thứ con gái phải gả ra ngoài thì theo họ nhà người ta luôn."
Tính tình mẹ ôn hòa, bị bác gái nói cũng không tức giận, ngược lại còn ở bên cạnh khuyên bà ta bớt giận, ngay lúc tôi tức giận muốn chửi ầm lên thì bác gái lại trực tiếp cúp điện thoại.
Qua một lát, mẹ lại gọi điện thoại tới, nói bác gái tức giận bỏ đi rồi, đến lúc đó bà sẽ đạp xe đạp ra đón tôi.
Tôi an ủi bà nói: "Mẹ, đừng lo lắng, đến lúc đó về nhà con tự có cách về."
Mẹ không tin, tôi phải cam đoan mấy lần bà mới yên tâm, nói gà vịt chưa cho ăn rồi cúp điện thoại.
"Công chúa khoai tây nhỏ, năm nay em thật sự sẽ dẫn anh về thôn ra mắt phụ huynh sao?"
Vừa cúp điện thoại, người đàn ông thân hình cao lớn liền ôm chặt lấy tôi, Chu Thịnh dùng cái đầu to của anh không ngừng cọ cọ vào vành tai tôi.
Hơi thở nóng rực phả vào cổ tôi ngứa ngáy, tôi liền xoay người đẩy đầu anh sang một bên.
Có đôi khi tôi thật sự cảm thán tạo hóa bất công, dựa vào cái gì mà người miền Nam và miền Bắc chênh lệch lớn như vậy.
Hai bàn tay của tôi cộng lại đều không bằng một khuôn mặt của người ta, tôi giống như đứa trẻ con được Chu Thịnh dễ dàng bế bổng lên.
Tôi bị ép vào tường, Chu Thịnh dường như làm nũng, nụ hôn rơi xuống dày đặc.
Anh ta đúng là trước mặt người ngoài thì cao lãnh thô bạo, sau lưng thì như chú chó nhỏ.
Đến cuối cùng tôi mất kiên nhẫn, giả vờ tức giận nói: "Anh mà còn hôn nữa là em không dẫn anh về nhà ăn Tết đâu."
Chu Thịnh lúc này mới rưng rưng nước mắt nhìn tôi, tủi thân nói: "Có phải em thích cái tên gọi là Triệu Bân kia rồi không, vừa nãy thấy em tức giận nghe điện thoại, làm sao, không ngồi được xe người ta nên về trừng phạt anh à?"
Tôi dở khóc dở cười, người này đúng là hũ giấm, tôi đành phải bất đắc dĩ kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Chu Thịnh nghe một lần.
Anh "xì" một tiếng: "Chỉ là cái xe nát của hắn, ngồi xe việt dã của anh về không phải oách hơn sao?"
"Không sao đâu vợ, năm nay anh để em nở mày nở mặt về nhà, anh cũng sẽ biểu hiện thật tốt."