Bởi vì ở trường đại học tôi có làm thêm kiếm chút tiền sinh hoạt phí.
Trong kỳ nghỉ đông, tôi còn làm thêm mấy ngày, gần đến giao thừa mới về nhà.
Tôi dùng tiền lương kiếm được mua một xe đầy hàng tết, nhét đầy xe của Chu Thịnh.
Hai chúng tôi cao hứng lái xe về nhà, lại không nghĩ tới giữa đường xe lại bị hỏng.
"Ây da, vợ ơi em mua đồ cũng nhiều quá đấy, anh đã bảo em đừng mua đừng mua, về rồi mua, em còn cố nhét, thế này xe anh không hỏng sao được."
Chu Thịnh vừa lải nhải vừa xuống xe hóa thân thành thợ sửa xe, miệng còn lách cách không ngừng.
Tôi "hừ" một tiếng chống nạnh đứng một bên.
Anh cảm thấy không khí không đúng, vội vàng từ dưới đất ngẩng đầu nhìn tôi lấy lòng nói:
"Vợ ơi, em xem cái miệng này của anh, nợ đánh, anh tự tát một cái."
Do Chu Thịnh cũng không biết sửa xe lắm, đành phải gọi xưởng sửa chữa tới sửa.
Mà đúng lúc nãy mẹ gọi điện thoại bảo tôi bà ở nhà bị ngã, tôi nóng lòng như lửa đốt, sốt ruột về nhà, liền ném Chu Thịnh ở ven đường đợi người tới sửa xe, mình đi trước một bước.
Tôi vừa chạy chậm về đến nhà, liền thấy mẹ ngồi ở ghế lấy rượu thuốc xoa bóp mắt cá chân.
Cũng may tôi học y, kiểm tra cho mẹ một chút, xương cốt không bị lệch, chỉ là bị sưng phù chút thôi.
Tôi lấy đá chườm lạnh cho mẹ, dặn dò bà một số việc cần chú ý.
Ngay lúc này bên ngoài truyền đến một trận ồn ào.
"A Mai à, vừa nãy chị nhìn từ xa thấy Hương Hương về rồi, chị qua xem chút ha."
Mẹ nhìn tôi một cái, bảo tôi về phòng đợi một lát, dù sao bác gái này tới cửa chắc chắn không có chuyện tốt.
Mẹ tôi đi ra ngoài thấy mấy người, tưởng là xảy ra chuyện gì: "Chị dâu, làm sao thế, nhiều người thế này là có chuyện gì sao?"
Bác gái vỗ tay một cái, cười nói: "Đang ăn Tết, trong miệng sao cứ nói lời xui xẻo thế, đương nhiên là chuyện tốt rồi."
Bà ta chỉ người đàn ông phía sau, nói: "A Mai đừng nói chị dâu đối xử không tốt với mẹ con em nhé, mấy hôm trước chị để Dương Liễu ngồi xe Triệu Bân về, hại Hương Hương vừa nãy đi bộ đường xa về thôn, chị thấy nó đầy đầu mồ hôi."
"Chị thấy trong lòng cũng áy náy quá, vừa khéo, chị thấy Hương Hương tuổi cũng không còn nhỏ, đều đã hơn hai mươi tuổi rồi, còn chưa có công việc, học đại học bao nhiêu năm thì có tác dụng gì?"
"Còn không bằng sớm kết hôn sinh con, ha ha, đây là họ hàng xa của chị, gọi là Nhị Thốc Tử, tuy rằng người chăm chỉ, mình có một chiếc xe nhỏ, cũng có thể đưa tiền sính lễ, mang đến cho Hương Hương nhà em gặp mặt, nếu được thì cuối năm chọn ngày tốt kết hôn, đến lúc đó song hỷ lâm môn ha."
"Như vậy Hương Hương sẽ không phải mỗi năm đi bộ về nhà nữa rồi."
Nhị Thốc Tử là cháu trai của bà ta, hơn bốn mươi tuổi còn không tìm được vợ, cũng chỉ có một chiếc xe bánh mì Ngũ Lăng cũ nát lại bị bà ta nói tốt như vậy.
Mẹ sắc mặt khó coi nói với bác gái: "Chị dâu, Hương Hương nhà em hiện tại còn chưa muốn kết hôn sớm như vậy."
"Ây da, cái này phải hỏi Hương Hương, em nói không tính."
Bác gái trực tiếp đẩy mẹ tôi một cái, vòng qua bà kéo cái tên Nhị Thốc Tử kia vào phòng khách, không ngừng gọi tên tôi.
"Hương Hương, ra đây, trốn đi đâu rồi, trưởng bối đến xem mày còn không ra rót chén trà, đúng là càng học càng không có giáo dục ha."
Vừa nãy tôi nhìn từ cửa sổ thấy mẹ suýt nữa lại ngã, phải biết rằng, nếu mắt cá chân bị thương lần hai có thể sẽ để lại di chứng.
Bác gái này làm quá đáng rồi, mẹ luôn bảo tôi nhịn một chút, trời cao biển rộng.
Nhưng nhìn thấy bộ dạng này của bà ta, tôi thật sự không muốn nhịn nữa.