Biết bệnh này là con gái mình lây cho mình, bác gái lập tức ngay tại chỗ đi bệnh viện tìm Lâm Dương Liễu mắng to một trận.
Lâm Dương Liễu tức giận trực tiếp tuôn ra một số việc của bác gái: "Mẹ còn có mặt mũi nói con? Mẹ tự mình sau lưng bố lén lút đi tìm tình nhân bên ngoài làm chuyện xấu ở ruộng, bị con bắt gặp liền cho con một trăm đồng lấp liếm cho qua chuyện, mẹ tưởng mẹ thanh cao lắm à, còn không phải giống nhau nát trong bùn đất sao?"
Lần này bác trai giận dữ, bình thường hai người phụ nữ trong nhà ở bên ngoài diễu võ dương oai ông ta đều không quản.
Mãi cho đến khi hai người đều có bệnh, ông ta vội vàng tự mình cũng đi kiểm tra một chút, không nghĩ tới thế mà thật sự cũng trúng chiêu.
Một nhà ngoại trừ con trai hiện tại còn đang học ở trường không có việc gì, ba người đều lây nhiễm bệnh giống nhau.
Rốt cuộc là ai lây cho ai, chuyện này liền không được biết rồi.
Mà bọn họ bởi vì chuyện này làm quá lớn, người trong thôn đều biết, từ nay về sau đều rời xa bọn họ.
Nếu muốn đi đâu, đều thà chọn đi đường vòng.
Năm đó ông bà nội không tính là người quá phong kiến, nhưng chính là hai ông bà dọn đến chân núi ở, tự mình trồng rau nuôi gà.
Giữ khoảng cách với nhà bác cả, mà tôi lấy được bằng tốt nghiệp cũng tìm được công việc ở một bệnh viện.
Và Chu Thịnh lãnh chứng kết hôn, mẹ theo tôi ở nhà mới, bố mẹ chồng xử lý xong hôn lễ của chúng tôi xong...
Trực tiếp đi du lịch vòng quanh thế giới, một năm đến đầu cũng không gặp được người.
Tôi bắt đầu làm việc chính thức vài năm sau, thu nhập tăng mạnh, mỗi tháng đều chuyển tiền tiêu vặt cho mẹ tôi.
Rất lâu về sau, bệnh viện chúng tôi nhận hơn bốn mươi bệnh nhân bệnh truyền nhiễm, trong đó bao gồm bệnh nhân giang mai và AIDS.
Khi tôi nhìn thấy thông tin bệnh nhân bên trên là cả nhà bác gái bao gồm Triệu Bân, ít nhiều có chút cảm thán.
Chẳng qua kia cũng không phải bệnh nhân khoa tôi, chỉ là nghe đồng nghiệp nói qua, tôi liền nhiều chuyện hỏi thăm chút.
Kỳ thật tôi có lén đi xem qua bọn họ, bọn họ hiện tại đã sớm gầy như que củi, không còn dáng vẻ lúc đầu tôi quen biết.
Có đôi khi con người à, chính là không thể quá nhiều chuyện, sống tốt cho mình mới là tốt nhất.
—Hoàn—