Chu Thịnh nói như thế này:
"Lúc ấy Lâm Dương Liễu bị một con rắn nhỏ cắn, anh lúc đó liền xử lý đơn giản cho cô ta, sau đó hôm đó đưa cô ta đi bệnh viện, bởi vì lúc đó không biết có phải rắn độc hay không, nên không có thời gian nói rõ với em."
"Bọn anh đi đến bệnh viện xong, sau đó lại lái xe đi trong thành phố, anh cả đêm đều không chạm vào điện thoại, đợi anh có rảnh xong, em đã kéo đen anh rồi."
"Sau đó cha mẹ vừa vặn đang du lịch ở bên này, nghe nói mùa quýt đường, biết tình huống của anh, liền nói tới cầu hôn cho anh, trước đó Chu Thịnh cũng nhắc tới cháu với bác, bác đối với cháu vẫn là rất hài lòng."
Tôi chỉ vào Lâm Dương Liễu nhìn về phía Chu Thịnh chất vấn: "Vậy cô ta về nói anh với cô ta tốt hơn rồi, là có ý gì?"
Thân hình to lớn của Chu Thịnh bỗng nhiên khom xuống: "Không phải chứ, người đẹp, tuy rằng con rắn kia không có độc, nhưng anh tốt xấu gì cũng bỉnh thái độ lương y như từ mẫu quan tâm em, em không cần thiết phải hại anh như thế chứ."
Chu Thịnh tại chỗ vạch trần Lâm Dương Liễu, sắc mặt cô ta lúc xanh lúc tím: "Anh Chu Thịnh, chẳng lẽ em trẻ tuổi đẹp hơn chị Hương Hương sao, em kém chị ta chỗ nào chứ?"
"Cô có bao xa cút cho tôi bấy xa, cô so không bằng một sợi tóc của vợ tôi."
Chu Thịnh tức giận đến tiếng Đông Bắc cũng nói ra.
Bác gái còn muốn gây chuyện, nhưng bị khí thế cả nhà Chu Thịnh làm cho nghẹn lời không nói được.
Mẹ sợ tôi gả qua đó bị Chu Thịnh bắt nạt, dù sao anh cũng cao lớn như vậy.
Nhưng mẹ Chu lập tức thể hiện ngay tại chỗ cho mẹ tôi xem một tuyệt chiêu, chỉ cần bà nói một câu, ba Chu liền không dám làm trái.
Chỉ cúi đầu làm việc, không chọc vợ tức giận, nói đàn ông nhà họ đều là nghe vợ.
Mẹ Chu thậm chí còn nói: "Nếu không yên tâm, chúng tôi ngày mai lập tức đi mua nhà, trả toàn bộ viết tên con gái bà, tôi thậm chí còn ra một cái giấy thuyết minh tặng cho."
Sợ mẹ tôi không tin, thật sự đợi trung tâm buôn bán mở cửa, trực tiếp đi chọn một căn nhà view biển.
Mà bác gái trong thôn vẫn luôn tranh đất và nhà với nhà tôi đỏ mắt không thôi, ngày ngày ở đầu thôn cùng người trong thôn nói xấu chuyện nhà tôi.
Có người nhìn không được nữa: "Mẹ nó à, bà cứ ngày ngày cứ nói chuyện nhà người ta, còn không bằng quản con gái bà đi."
Hóa ra Lâm Dương Liễu lén lút qua lại với Triệu Bân, nhưng cô ta còn mập mờ không ngừng với một số phụ huynh nam trong nhà trẻ.
Có hôm buổi tối Lâm Dương Liễu trực tiếp gửi một tấm ảnh gợi cảm của mình vào trong nhóm phụ huynh, thậm chí còn nói tên húy của một phụ huynh nam trong đó.
Đợi lúc Lâm Dương Liễu phản ứng lại, đã sớm không còn cơ hội.
Chuyện này, chính thất kia chụp màn hình lại đăng lên mạng, mà Lâm Dương Liễu trực tiếp bị hiệu trưởng đuổi việc ngay tại chỗ.
Lâm Dương Liễu thấy những người khác đều không câu được, quay đầu tìm Triệu Bân.
Nhưng Triệu Bân biết trước đó Lâm Dương Liễu có chuyện quyến rũ Chu Thịnh, sau đó sức mạnh của mạng xã hội, làm cho anh ta cũng lướt được việc mình bị cắm sừng.
Trực tiếp đánh Lâm Dương Liễu một trận rồi đưa vào bệnh viện.
Lúc ấy Lâm Dương Liễu rút máu kiểm tra ra có bệnh tình dục, bác gái chụp đơn kiểm tra cho tôi xem, để tôi xem làm thế nào.
Bệnh viện cấp huyện nói bệnh này trị không khỏi, nhưng bác gái không tin.
Có đôi khi tôi cảm thấy thật sự là người làm chuyện xấu trời đang nhìn.
Từ nhỏ Lâm Dương Liễu đã không ít lần bắt nạt tôi, trộm đồ của tôi, thậm chí thường xuyên vu khống tôi.
Cậy vào mình xinh đẹp, liền bảo bạn học nam trong lớp ném rác lên mặt bàn của tôi.
Lúc này tôi dường như nhớ ra cái gì, hỏi một câu bác gái bình thường khăn lông của hai người có phải dùng chung không.
Nhận được đáp án khẳng định xong, tôi đề nghị bác gái cũng đi kiểm tra chính mình một chút.
Không nghĩ tới bác gái cũng kiểm tra ra bệnh giống hệt Lâm Dương Liễu.