Chu Thịnh đứng cách mười mấy mét, nhưng cái giọng oang oang kia thật sự có uy nghiêm, lập tức thu hút sự chú ý của dân làng đang xem náo nhiệt dưới gốc cây.
Dù sao bọn họ cũng rất ít thấy người cao lớn như vậy.
"Ây da, người này cao lớn thế, lớn lên kiểu gì vậy."
"Trời ơi, đẹp trai quá đi."
Câu này là Lâm Dương Liễu nói ra.
Nói xong cô ta còn xoay người lấy gương ra dặm lại phấn, bác gái nhìn thấy lập tức hiểu ý.
Nhìn dáng vẻ của cô ta cũng là coi trọng Chu Thịnh rồi.
Cô ta chạy chậm lên trước nói: "Á, cậu là con cái nhà ai, tôi sao chưa từng nghe nói thôn chúng ta có chàng trai cao to như vậy a."
"Trai đẹp, cậu có bạn gái chưa, nếu chưa có, Dương Liễu nhà tôi cũng không tồi nha, tôi có thể giới thiệu cho cậu làm quen chút."
Cái cổ kia của bác gái đều phải ngửa 90 độ mới có thể nói chuyện với Chu Thịnh.
Nhìn cái bộ dạng kia của bà ta, hận không thể vặn đầu bà ta xuống, tôi cười khẩy một tiếng, trợn trắng mắt.
Chu Thịnh cho rằng là do anh giận dỗi không cùng tôi về nhà, nên mới bị người ta bắt nạt.
Vội vàng vẻ mặt hoảng hốt, không để ý đến bác gái đang nói chuyện với anh, tiến lên hai tay nắm lấy bả vai tôi nói:
"Vợ, anh sai rồi, anh nên cùng em về nhà."
Chiều cao 1m60 của tôi khiến Chu Thịnh 1m90 phải khom lưng, tủi thân ba ba nhìn tôi cầu xin tôi tha thứ.
Nhìn người đàn ông giờ phút này quan tâm tôi, tôi không nhịn được bật cười.
Nhị Thốc Tử ở một bên rất bất mãn, hắn hướng về phía tôi nói: "Cô quả nhiên là người phụ nữ lẳng lơ, ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, còn xem mắt đúng là phạm tiện."
Hiện tại Chu Thịnh ở bên cạnh, căn bản không cần tôi nói chuyện, anh vừa nghe liền đứng thẳng người, chân dài một bước, nhẹ nhàng một tay túm lấy cổ áo Nhị Thốc Tử xách lên.
"Mày nói cái gì đấy? Có phải đàn ông không hả? Lớn lên hèn thế này, còn muốn vu khống vợ tao, nếu vợ tao bị mày làm khóc, cẩn thận tao gọt mày đấy."
Nhị Thốc Tử bị khí thế mạnh mẽ của Chu Thịnh trấn áp, hắn tay chân lèo khèo, hai chân đều run rẩy, ngữ khí không còn vẻ mỉa mai vừa rồi:
"Đại... Đại ca, em sai rồi, em không nên... nói Hương Hương."
"Hả?"
Ánh mắt Chu Thịnh sắc bén: "Có biết gọi tên không? Có phải cần tao cho mày một cái tát mới biết nói chuyện hả."
"A a a, em sai rồi em sai rồi, em sau này sẽ không gọi tên vợ anh nữa, em tự tát miệng mình."
Tiếng Nhị Thốc Tử tự tát bép bép vào miệng truyền rõ mồn một vào tai mọi người dưới gốc cây.
Nhưng không ai dám nói Chu Thịnh không đúng.
Bởi vì khí thế của anh thật sự quá mạnh, ai cũng không muốn giống như trò cười bị người ta xách lên giáo huấn.
"Vợ, tâm trạng em bây giờ tốt hơn chút nào chưa?"
Chu Thịnh thấy tôi cười híp mắt, lúc này mới thả Nhị Thốc Tử xuống, nói một câu cút.
Sau đó anh ngay trước mặt mọi người, nắm tay tôi ôn nhu nói: "Vợ, em chịu khổ rồi, sau này nếu có người còn dám bắt nạt em, anh báo thù cho em."
Cứ như vậy, Chu Thịnh lái chiếc xe việt dã đỗ ở phía xa tới, mọi người trơ mắt nhìn tôi lên ghế phụ.
Trước khi đóng cửa, tôi hướng về phía bác gái nói: "Bác gái, cho dù con gái bác cướp mất vị trí ngồi xe về nhà của cháu cũng không sao, cháu cũng có người đưa về nhà, ai còn không có một chiếc xe chứ."
Lần này, mọi người lại bắt đầu biết tin tức Dương Liễu cướp xe về nhà của tôi, tôi không tin những cái miệng rộng kia sẽ không nói lời khó nghe.
Nhìn sắc mặt hai mẹ con kia khó coi, tôi trực tiếp mở nhạc to nhất, đi qua từng nhà một.
Hôm đó liền có người biết tôi dẫn bạn trai về nhà, thậm chí còn mang theo một xe hàng tết.
Có quần áo mới mua cho mẹ, còn có của ông bà nội, lần này mọi người đều hân hoan vui mừng.
Chu Thịnh lớn hơn tôi vài tuổi, cũng là sinh viên y khoa, còn là tiến sĩ.
Người già trong thôn vừa nghe, tối hôm đó liền sôi nổi tới cửa cầm phim chụp tìm anh nhờ xem bệnh.
Chu Thịnh cũng không từ chối, đều kiên nhẫn giúp đỡ xem phim, ngay lúc này, trong đám người xông vào một người phụ nữ ôm đứa bé.
"Bác sĩ bác sĩ, cầu xin cậu giúp tôi xem tay cho con tôi với, xương cốt đều chọc ra ngoài rồi, hu hu hu."
Bé trai trong ngực người phụ nữ, xương cốt ở khuỷu tay bị lệch, ở chỗ da kia chọc ra một cái đầu nhọn nhỏ.