Vừa nhìn cái này mọi người đều hoảng sợ, Chu Thịnh lúc này buông tấm phim trong tay xuống, tiến lên sờ sờ hai cái.
Nhưng bé trai bị dọa khóc, luôn không chịu yên tĩnh lại, không ngừng rúc vào trong ngực mẹ nó:
"Mẹ, mẹ con sợ đau lắm, con không cho chú ấy chạm vào con đâu, hu hu hu hu."
"Cái thằng nhóc này, chút chuyện này thì có gì đâu, khóc sướt mướt, nam tử hán đại trượng phu thu nước mắt lại."
Chu Thịnh vốn dĩ chỉ muốn an ủi một chút, nhưng giọng điệu Đông Bắc thô kệch của anh khiến thằng bé khóc càng dữ hơn.
Tôi đứng một bên an ủi, lúc này Lâm Dương Liễu lại từ trong đám người xông tới, chỉ vào hai người chúng tôi mắng tới tấp.
"Các người không thấy đứa nhỏ đã khóc rất dữ dội rồi sao, làm gì còn mắng người ta, cứ cái tính tình này của các người, đến lúc đó đi làm bác sĩ, còn có người dám để các người khám bệnh sao?"
"Dì Trương, dì bây giờ mau đưa đứa nhỏ đi bệnh viện, càng nhanh càng tốt, đây là gãy xương rồi mau đi nối lại, trước kia ở nhà trẻ cháu cũng có bạn nhỏ ngã gãy tay, đi bệnh viện phẫu thuật là khỏi thôi."
Chu Thịnh người này bất mãn, vừa nãy anh đều sờ rồi, xác nhận chính là sai khớp, chuẩn bị nhân lúc đứa nhỏ không chú ý thì nắn xương nối lại, ai biết Lâm Dương Liễu vừa lên liền đẩy anh ra.
"Cô nói bậy cái gì đấy, cô là bác sĩ hay tôi là bác sĩ, còn nữa cô hiện tại sờ loạn vào tay nó làm gì, buông ra."
Lâm Dương Liễu bị đẩy ra, gào lên: "Người này làm sao vậy, nếu anh làm lỡ tay con trai dì Trương, anh gánh vác được không?"
Dì Trương vừa nghe Lâm Dương Liễu nói xong nháy mắt đều hoảng thần, lập tức chạy ra ngoài hô muốn đi bệnh viện.
Mà lúc này Chu Thịnh tức giận hô về phía bà ấy: "Tôi ở đây có xe, tôi đưa đứa bé đi bệnh viện rồi về."
Nói xong liền đi lên bắt lấy đứa nhỏ ôm qua, sau đó dưới tiếng gào khóc của đứa nhỏ, Chu Thịnh liền buông đứa nhỏ xuống.
Lấy kẹo trong túi ra đặt vào cái tay vừa bị thương của đứa nhỏ.
Dì Trương thấy con trai có thể cầm đồ vật, khóc lóc ôm con nhìn trái nhìn phải:
"Cục cưng của mẹ, tay con khỏi rồi à."
Chu Thịnh làm một màn này, khiến những lời nói tôi ở nông thôn học đại học vô dụng kia chậm rãi tan biến.
Thậm chí còn có người bắt đầu nói với tôi: "Hương Hương à, cháu thật là có phúc khí nha, tìm được bạn trai tốt như vậy, định bao giờ kết hôn thế."
Mà đêm giao thừa có phong tục cả thôn đều sẽ ăn cơm ở từ đường, vây quanh bàn chúng tôi đều đang thảo luận về hôn sự của tôi và Chu Thịnh.
Mẹ thấy Chu Thịnh giỏi giang như vậy, cũng vô cùng hài lòng.
Ngay lúc này bác gái lại lần nữa đi ra làm yêu làm quái.
"Theo tôi nói à, thôn chúng ta cũng không có tiền lệ gả xa, Hương Hương nếu mày gả qua đó, thì để lại mẹ mày một mình ở đây chờ chết sao?"
Ông bà nội lúc này mới ý thức được, khoảng cách của hai người chúng tôi xa bao nhiêu.
Cho dù Chu Thịnh mới đến mấy ngày rất khiến người ta hài lòng, nhưng bọn họ lại không muốn để tôi gả đi xa như vậy.
Mẹ tối hôm đó chỉ kéo tôi vào trong phòng, tôi và bà cãi nhau to một trận.
Mà Chu Thịnh đối mặt vấn đề này trực tiếp là trầm mặc không nói, chọc tôi chạy ra bờ sông khóc lớn một hồi.
Kỳ thật tôi cũng nghĩ tới chuyện kết hôn rồi gả xa, tôi nghĩ tới việc mang mẹ cùng qua đó.
Nhưng mẹ tôi lại nói: "Mày cảm thấy mày gả qua đó mang theo một bà già ra gì không? Mẹ chỉ có một mình mày là con gái, mày thật sự muốn bỏ lại mẹ gả xa sao? Nếu thế thì tao không nhận đứa con gái này nữa cũng được."
Tôi ngồi xổm ở bờ sông tê rần cả chân, duy nhất nghĩ đến chính là một phương pháp, nhưng cần đi bàn bạc với Chu Thịnh một chút.
Lại không nghĩ tới, để tôi gặp phải chuyện càng thêm tức giận.
Lúc tôi đi ngang qua rừng cây nhỏ ven đường, liền nghe thấy giọng nói của Lâm Dương Liễu, thậm chí còn có Chu Thịnh?