Bên đường là đèn đường từng nhà giúp đỡ lắp đặt, tôi rón rén đi qua, khom người xuống.
Lâm Dương Liễu ở cái trời siêu lạnh này mặc một cái áo len trễ vai, thân dưới chỉ mặc một cái váy và giày bốt.
Cả người cô ta dựa vào trong ngực Chu Thịnh, mà hai bàn tay Chu Thịnh cứ thế đặt trên eo cô ta.
"Anh Chu Thịnh, ngày mai cùng em đi chơi được không?"
Giọng Chu Thịnh ôn nhu nói: "Được."
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi trực tiếp xông lên, bởi vì chênh lệch chiều cao, tôi dùng chân đá vào đầu gối Chu Thịnh.
"Tôi không nghĩ tới anh là cái loại đàn ông đê tiện, ăn trong bát, nhìn trong nồi, lại dám ở nhà tôi làm loại chuyện này."
Chu Thịnh muốn tới bắt lấy tôi, nhưng Lâm Dương Liễu ở một bên lại xoay người chắn ở giữa hai chúng tôi: "Hương Hương, cô đừng trách anh Chu Thịnh, muốn trách thì trách tôi đi."
Tôi đã sớm tức đỏ mắt, một cái tát đánh vào mặt Lâm Dương Liễu, Chu Thịnh nhìn thấy, kéo Lâm Dương Liễu ra sau lưng mình.
"Lâm Hương Hương, em quá đáng rồi đấy, tính tình ngày ngày cứ như con cọp cái, có thôi đi không hả?"
Lâm Dương Liễu phía sau đáy mắt xẹt qua một tia đắc ý, tôi tức điên rồi: "Tôi quá đáng? Hai người cô nam quả nữ ở cái rừng cây nhỏ này khanh khanh ta ta, chẳng lẽ anh thì không quá đáng sao?"
"Sự việc không phải như em nghĩ đâu."
"Không phải như thế thì là như thế nào? Anh cút cho tôi."
Chu Thịnh còn che chở trước người Lâm Dương Liễu, tôi giận không chịu được, trực tiếp chỉ về phía đầu thôn.
Chu Thịnh không đi, tôi liền cầm cục đá ven đường ném vào người anh ta.
Chu Thịnh thật sự lái xe đi rồi, chở Lâm Dương Liễu cùng đi ra ngoài, tối hôm đó hai người đều không có quay lại.
Trở về mẹ hỏi tôi Chu Thịnh đi đâu, tôi trực tiếp nói: "Như ý nguyện của mẹ, chúng con chia tay rồi."
Sau đó trốn vào phòng khóc mệt rồi ngủ đến trời sáng, tới ngày hôm sau điện thoại vẫn trống không, không đợi được tin nhắn xin lỗi của Chu Thịnh.
Tôi trực tiếp kéo đen tất cả thông tin liên lạc của anh ta.
Hôm sau, Lâm Dương Liễu trở về liền tuyên truyền các loại chuyện hôm qua hai người đi đâu.
"Anh Chu Thịnh rất chu đáo, còn đưa em đi bệnh viện đấy."
"Chỉ có điều anh ấy sau đó cảm thấy có lỗi với Hương Hương, cho nên hôm nay đưa em đến đầu thôn thì không vào mà đi luôn rồi."
Lần này bạn trai của tôi chạy mất xem như lời đồn của Lâm Dương Liễu lại lần nữa truyền ra, mẹ vẻ mặt lo lắng đi vào nói với tôi:
"Hương Hương, mẹ thấy mấy chàng trai hàng xóm cũng không tồi, hay là mẹ giới thiệu cho con gặp mặt chút nhé?"
"Đều là người cùng một chỗ, con gả qua đó, mẹ muốn gặp con, con cũng thuận tiện về thăm mẹ."
Đôi mắt tôi tối hôm qua khóc sưng đỏ còn chưa tiêu sưng, mẹ lại đi vào nói những chuyện này, có chút tức giận nói:
"Mẹ, con hiện tại không muốn suy xét những việc này."
Mẹ cao giọng: "Sao lại không suy xét chứ, dù sao hiện tại mẹ cũng không đồng ý con với Chu Thịnh ở bên nhau, mẹ không nỡ đem con gái mình gả xa như vậy."
"Con hiện tại cũng đã hơn hai mươi tuổi rồi, không thể tùy hứng nữa."
Mẹ khóc lóc om sòm thế nào cũng muốn tôi đi xem mắt.
Cuối cùng tôi đồng ý, kỳ thật những đối tượng xem mắt kia đều là người bác gái giới thiệu.
Tôi vì để mẹ an tâm, liền kéo bà cùng tôi đi.
Bác gái nói đều là chàng trai trẻ tuổi, nhưng tới xem không phải thiếu tay cụt chân thì là trí tuệ có vấn đề.
Đến phía sau mẹ cũng ngồi không yên, kéo tôi rời đi: "Hương Hương à, kỳ thật con lại tự mình tìm cũng không phải là không thể."
Sau khi về đến nhà, bác gái biết mẹ tôi đều chướng mắt những người bà ta giới thiệu.
Liền bắt đầu lúc buổi tối mọi người sưởi ấm âm dương quái khí nói: "Dô, tôi đều giới thiệu nhiều người đàn ông tốt như vậy rồi, sao đều chướng mắt a, hay là nói Hương Hương nhà các người là bánh bao thơm sao?"
Trong đó có bà thím nói: "Bánh bao thơm gì chứ, nghe nói chàng trai cao lớn mấy hôm trước tới đều bỏ đi rồi đấy."
Khéo làm sao, nhà tôi với nhà bác gái là ở ngay cách vách, các bà ấy ở cửa nhà mình sưởi ấm, tôi cũng không thể đuổi các bà ấy đi.
Bác gái lúc này liền kéo tay mẹ tôi, không cho mẹ tôi vào nhà nói: "A Mai à, chuyện chia tài sản nói với cô lúc trước ấy, ba mẹ trưởng thôn bên kia đều đồng ý rồi, ruộng nhà các người đều chia cho chúng tôi một nửa, còn có hai gian phòng ngủ phụ của nhà này cũng là của nhà tôi."
"Chị dâu, cái này không tốt lắm đâu, các người đem tất cả ruộng tốt lấy đi rồi, em trồng cái gì ăn cái gì, hơn nữa, hai gian phòng ngủ phụ cho các người rồi, Hương Hương về ở đâu?"
Bác gái khoanh tay hờ hững nói: "Vậy thì không liên quan chuyện nhà tôi, dù sao nhà cô chỉ có hai miệng ăn, nhà chúng tôi còn sáu bảy miệng ăn đây này."