Trong giờ học.
"Tần Xuyên, câu này em hãy lên giảng cho mọi người một chút."
"Tần Xuyên?"
"Vâng."
Lúc này Tần Xuyên mới phản ứng lại, đặt đồ vật trong tay xuống, bước lên bục giảng.
Người bạn ngồi cùng bàn cảm thấy thật kỳ lạ, một Tần Xuyên trước nay luôn tràn đầy tự tin, sao trong giờ học lại có thể thất thần được chứ?
Cậu ta liền cầm thẻ sinh viên hắn úp trên bàn lên, lật ra xem, tức thì sững sờ kinh ngạc...
Là thẻ sinh viên của tôi.
Tô Nguyệt ngồi ở bàn sau cũng nhìn thấy cảnh này.
Cuộc thi piano sắp bắt đầu.
Tô Nguyệt tìm tới Tần Xuyên.
"Hôm thi piano, cậu sẽ đến chứ."
Tần Xuyên không nói gì, bạn của hắn liền nói thay:
"Đương nhiên là sẽ tới rồi, Tần Xuyên đã từng vắng mặt trong buổi biểu diễn piano của nữ thần Tô nhà chúng ta lần nào đâu?"
Tô Nguyệt đỏ mặt.
Tần Xuyên đột nhiên lên tiếng hỏi: "Hôm nào?"
"Đại ca, là ngày kia đó, kỳ lạ thật nha, gặp phải trước đây, cậu chẳng phải đã luôn chú ý tới từ sớm rồi sao, lần này cớ gì mà đến thời gian thi đấu cũng không biết vậy?"
Tô Nguyệt tức thời có chút gượng gạo.
"Không sao đâu, ngày kia tới là được rồi, cuộc thi lần này đối với mình mà nói rất quan trọng, mình cần có bạn bè ở hiện trường thì trong lòng mới thấy yên tâm được, nhất định phải đến đó nhé."
"Ừm."
Tần Xuyên hờ hững đáp một tiếng.
"Tôi đi phòng thí nghiệm đây, thực nghiệm vẫn chưa làm xong."
Mấy người đứng đó nhìn bóng lưng hắn khuất dần, ngây ngốc nhìn nhau.
"Rốt cuộc là sao vậy, Tần Xuyên duy trì trạng thái này cũng một thời gian rồi."
"Haiz, nếu tôi đoán không nhầm, là sau khi Quý Ngưng rời đi, hắn bắt đầu trở nên không bình thường."
"Đều biết chuyện đó đúng không, giảng viên gọi hắn lên bục chữa bài, trong tay hắn lại đang nắm lấy thẻ sinh viên của Quý Ngưng."
Sắc mặt Tô Nguyệt nháy mắt có chút tái nhợt.
Ngày Tô Nguyệt tham gia thi đấu piano, Tần Xuyên đã tới.
Khác với trước kia, lần này hắn không mang theo hoa tươi.
Lúc Tô Nguyệt cúi đầu đi xuống sân khấu, đây là lần đầu tiên cô ta không nhận được bó hoa tươi từ Tần Xuyên.
Cô ta nhìn xuống Tần Xuyên ở dưới khán đài, lại phát hiện hắn chỉ nhìn chằm chằm vào điện thoại, hoàn toàn không để ý lên sân khấu.
Đành ôm lấy bó hoa do bạn thân tặng mà bước xuống.
Cuộc thi piano kết thúc.
Anh em tốt của Tần Xuyên cũng không thể làm ngơ trước sự khác lạ của hắn nữa.
"Cậu rốt cuộc làm sao vậy? Rõ ràng không xảy ra chuyện gì lớn, người ngợm lại cứ như người mất hồn thế này."
Tần Xuyên đưa mắt nhìn quán bar đối diện.
"Uống chút không? Tôi đãi."
Đúng lúc này, Tô Nguyệt kéo tay bạn của cô ta đi tới.
"Để cảm ơn mọi người đã đến cổ vũ cho mình, tối nay mình sẽ bao, mọi người muốn ăn gì cứ thoải mái báo tên món đi."
Cuối cùng, bọn họ đến nhà hàng Hoành Đại dùng bữa trước.
Trên bàn ăn, Tô Nguyệt thông báo một chuyện.
"Khụ khụ, mình tuyên bố một chút nhé, sắp tới có mấy cuộc thi không quá quan trọng, mình sẽ không tham gia nữa, dự định dành ra chút thời gian để tận hưởng trọn vẹn cuộc sống sinh viên."
Bạn thân của Tô Nguyệt cười nói: "Ý của lời này, chính là muốn hẹn hò yêu đương nghiêm túc một trận."
"Cậu nói linh tinh gì đó."
Tô Nguyệt có chút xấu hổ, ánh mắt lén liếc về phía Tần Xuyên.
Ngặt nỗi Tần Xuyên chỉ cúi đầu gắp thức ăn, cứ như thể không nghe thấy gì.
Mọi người cũng hai mặt nhìn nhau.
Ẩn ý trong lời nói của Tô Nguyệt, đã vô cùng rõ ràng rồi.
Tần Xuyên buông đũa xuống, ngẩng đầu lên.
"Xin lỗi, người tôi không được khoẻ lắm, xin phép đi trước, bữa này để tôi mời."
"Tần Xuyên?"
Mọi người càng ngẩn tò te.
Tô Nguyệt bỗng chốc cảm thấy vô cùng tủi thân, liền đuổi theo ra ngoài.
"Tần Xuyên, chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng một chút được không?"
Tần Xuyên xoay người lại, nhìn Tô Nguyệt, trầm mặc trong chốc lát.
"Nói ở đây đi."
Hốc mắt Tô Nguyệt thoáng chốc ngập nước, cô ta xưa nay luôn được Tần Xuyên che chở chăm sóc, đã bao giờ phải chịu uất ức nhường này cơ chứ.
"Có phải cậu không còn thích mình nữa không?"
Tần Xuyên khẽ ngửa đầu, nhìn bóng đèn chiếu sáng trên đỉnh đầu.
"Vậy cậu có thích tôi không?"
Tô Nguyệt gian nan gật nhẹ đầu.
"Trước đây, hay là bây giờ?"
Tô Nguyệt không trả lời được.
Tần Xuyên lạnh nhạt cười khẩy: "Chẳng qua là khoảng thời gian này, cậu không còn cảm nhận được sự thiên vị của tôi dành cho cậu, nên cậu mới hoảng sợ, đúng không? Nếu tôi vẫn luôn đối xử với cậu như trước đây, hôm nay cậu có cất tiếng gọi tôi lại không?"
"Tần Xuyên."
"Cậu vốn không hề thích tôi, chỉ là cậu không quen với việc tôi không còn vây quanh cậu nữa mà thôi."
"Xin lỗi."
Tần Xuyên sải bước rời đi.