Sau khi hắn ra ngoài, Tôn Phàm đuổi theo phía sau.
"Đi thôi, quán bar đối diện, đi cùng cậu uống hai ly."
Trong không gian u tối của quán bar, Tôn Phàm chạm nhẹ ly rượu của Tần Xuyên, lời nói đầy ẩn ý cất lời hỏi:
"Hiện tại cậu có biết cô ấy đang ở đâu không?"
Màu mắt của Tần Xuyên phút chốc sâu thẳm lại.
"Cậu cũng nhìn ra được."
"Đều nhìn thấy cậu nắm khư khư thẻ sinh viên của Quý Ngưng, lại còn đoán không ra sao?"
Tần Xuyên nhấp một ngụm rượu.
"Cậu có thấy chuyện này rất kỳ quái không, rõ ràng khi cậu ấy còn ở bên, tôi không trân trọng, người đi rồi, tôi lại nghĩ không thông nữa."
"Cậu nói xem, có phải tôi đáng đời lắm không?"
Tôn Phàm trầm mặc chốc lát.
"Chuyện tình cảm, chẳng ai có thể nói chắc được điều gì."
"Cậu ấy cứ thế mà rời đi, tôi giờ ngay cả cậu ấy ở đâu cũng không biết, tôi chưa bao giờ cảm thấy bất lực như vậy."
"Xin lỗi, Lâm Phỉ chắc chắn biết, nhưng cô ấy không chịu nói cho tôi nghe."
Tôn Phàm hiện đang là bạn trai của Lâm Phỉ, cậu ta vò đầu bứt tai.
"Tôi từng hỏi Lâm Phỉ chuyện này rồi."
"Chính sự kiên quyết không tiết lộ của cô ấy, khiến tôi nhận ra mình đã gây ra tổn thương lớn đến mức nào cho Quý Ngưng."
"Cậu ấy đi vào ngày sinh nhật của cậu đúng không? Vậy lần cuối đó cậu ấy có để lại cho cậu lời nào không?"
Tần Xuyên chợt bật cười, chỉ là nụ cười ấy mang theo vài phần lạnh lẽo tựa gió thu đìu hiu.
"Uống rượu đi."
Uống đến lưng chừng.
Tần Xuyên cụp mắt, chậm rãi mở lời:
"Cuối cùng cậu ấy đã từ biệt tôi, cậu ấy bảo, cậu ấy thích tôi... đến đây là kết thúc... tạm biệt."
Tôn Phàm chống cái đầu nặng trĩu lên, lắc lắc.
"Cậu vừa mới nói cái gì?"
Ánh mắt Tần Xuyên thoáng chốc ngập tràn sự kiên định.
"Tôn Phàm, tôi quyết định rồi, tôi muốn đi tìm cậu ấy, mặc kệ cậu ấy đang ở đâu, tôi nhất định sẽ tìm được cậu ấy."
Tôn Phàm lảo đảo nâng ly rượu hướng về phía hắn: "Cạn ly, chúc cậu thành công."
Sau kỳ nghỉ hè, Tần Xuyên trở lại trường học muộn một tuần.
Kỳ nghỉ hè này, hắn vẫn luôn ngược xuôi bôn ba trên các chặng đường đến các quốc gia.
"Báo cáo giảng viên, Tần Xuyên đã quay về trường."
"Mau vào đi."
Tần Xuyên kéo lê thân thể mệt mỏi rã rời bước vào lớp học.
Tranh thủ lúc giảng viên đang viết bảng, Tôn Phàm ghé lại gần, nói nhỏ: "Thế nào rồi, tìm được người chưa?"
Tần Xuyên lật sách, lắc đầu.
"Kỳ nghỉ này, tôi đi qua sáu quốc gia, đều không tìm thấy cậu ấy, cậu nói xem, rốt cuộc thì cậu ấy đang ở đâu chứ?"
Tôn Phàm vỗ nhẹ vai hắn.
"Không sao, ngày rộng tháng dài, kiểu gì cũng tìm được thôi."
Sau giờ học, tin tức Tần Xuyên đi trễ vào trường, kỳ nghỉ hè còn lặn lội đi tìm người ở khắp các quốc gia, nhanh chóng lan truyền không chân mà chạy.
"Sẽ không đâu nhỉ, Tần Xuyên kỳ nghỉ này đi qua mấy nước lận, không phải để du lịch mà là đi tìm Quý Ngưng à? Thậm chí về trường còn bị trễ nữa."
"Đồn nhảm thôi, Tần Xuyên từ lúc nào lại thâm tình với Quý Ngưng như vậy, người ta là đi du lịch đấy có được không?"
"Làm gì có ai đi du lịch, lại biến bản thân mệt nhọc như thế chứ? Mấy người tự xem đi."
Vừa mới hết tiết, Tần Xuyên đã gục đầu nằm trên bàn ngủ bù.
Hôm đó, tại phòng đàn, tiếng dương cầm Tô Nguyệt đánh ra, lúc vội vã lúc cáu kỉnh, hoàn toàn đánh mất tiêu chuẩn ngày thường.
Hôm sau, Tô Nguyệt lấy hai tấm vé xem phim, đưa cho Tần Xuyên.
"Có một bộ phim chiếu rạp mới ra, chúng ta cùng đi xem nhé, có được không?"
Tần Xuyên không nhận: "Tôi bị rớt lại một tuần bài vở và các bài thực hành rồi, thời gian sắp tới sẽ không rảnh ra ngoài trường, cậu rủ người khác đi."
Giọng nói của Tô Nguyệt bắt đầu nặng nề hẳn:
"Tần Xuyên, Quý Ngưng đi quyết tuyệt như vậy, căn bản không đáng để cậu đi tìm."
"Là do tôi đánh mất cô ấy, tôi cũng nhất định sẽ tìm lại được cô ấy."
Tô Nguyệt tức giận đến mức vò nát tấm vé xem phim.
Sau đó, Tần Xuyên đã gửi hình ảnh của tôi cho những người bạn ở nước ngoài, dặn họ nếu có ai nhìn thấy cô gái trong ảnh, xin hãy lập tức liên lạc với hắn.
Nhưng cũng chưa bao giờ có được hồi âm.
Chớp mắt một cái, hai năm đã qua, hắn đã là sinh viên nghiên cứu năm hai.
Cứ mỗi đợt nghỉ đông nghỉ hè, hắn vẫn như trước ngược xuôi trên mọi nẻo đường các quốc gia, tìm người.
Ở trường, trừ lúc trên lớp, hắn chỉ vùi mình trong phòng thí nghiệm.
Cả con người, dường như đã trở nên tê liệt.
...
Phía cuối thư: "Ngưng Nhi, những việc này đều là do mình tận mắt chứng kiến, cậu dạo này, có tốt không?"
Có người bước đến, vỗ nhẹ lên vai tôi.
"Đang xem gì thế? Ngồi đây cả nửa ngày rồi."
Tôi ngẩng đầu lên, thấy là đàn chị bèn thoát khỏi email.
Mỉm cười đáp: "Email của một người bạn trong nước gửi tới."
Ba năm sau, đây là lần đầu tiên tôi đăng nhập vào hòm thư đã bị bỏ quên này, bên trong là bức thư thật dài do Lâm Phỉ gửi tới.