Tôi không ăn không uống, bận rộn hai ngày mới lo liệu xong tang sự cho mẹ tôi.
Thần kinh căng thẳng một khi buông lỏng xuống thì không thể chống đỡ nổi nữa.
Trong lúc mơ màng cảm giác có người đi vào, tôi liều mạng mở mắt ra, nhìn thấy chính là đôi mắt lạnh đến đóng băng của Hoắc Xuyên.
Hắn không nhanh không chậm gạt đi mái tóc dính trên mặt tôi, giọng nói còn lạnh hơn cả ánh mắt.
"Mạnh Tri Ức, khổ nhục kế diễn nhiều quá thì không còn ý nghĩa gì nữa đâu."
Khổ nhục kế?
Hắn cảm thấy tôi đang giả bệnh, đang chọc cho hắn thương xót sao?
Tôi ngơ ngác nhìn hắn, nuốt xuống cay đắng trong lòng.
"Sẽ không đâu, sau này đều sẽ không như vậy nữa."
Mẹ tôi chết rồi.
Khoản nghiệt nợ kia của tôi và hắn, cũng nên thanh toán xong rồi.
Hoắc Xuyên không nghĩ sâu xa, nghe thấy tôi thức thời như vậy, hắn hài lòng nhếch khóe miệng.
"Cô có thể nghĩ thông suốt là tốt. Chỗ mẹ cô, tôi sẽ mời bác sĩ hàng đầu nước ngoài đến xem bệnh. Nhưng hãy nhớ kỹ, không có lần sau đâu."
Đây coi là cái gì.
Cho một cái tát, lại cho một viên kẹo sao?
Nếu như mẹ tôi vẫn còn sống, tôi nhất định sẽ rơi nước mắt gật đầu đồng ý.
Nhưng bây giờ nói gì cũng muộn rồi.
Tôi gian nan nhếch khóe miệng.
"Không cần đâu. Bà ấy... Không dùng đến nữa rồi."
Hoắc Xuyên sửng sốt, lập tức giống như nghĩ đến cái gì, lông mày nhíu chặt lại.
"Không phải cô nói bà ấy đang nguy kịch sao, khỏi bệnh nhanh như vậy à?"
Tôi biết hắn đã nghĩ sai rồi, há miệng muốn giải thích, nhưng ngay cả sức lực để nói chuyện cũng không còn nữa.
Thấy tôi không lên tiếng, hắn đột nhiên bóp chặt cằm tôi, giọng nói lạnh đến mức dọa người.
"Mạnh Tri Ức, tôi đã nói với cô chưa, cô hãy đàng hoàng một chút, đừng có nhớ thương những thứ không thuộc về mình, cô muốn cái gì tôi đều có thể cho. Nếu không, tôi sẽ cho cô biết kết cục khi chọc giận tôi."
Tôi mệt mỏi đến mức ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên, chỉ gật đầu.
"Tôi không quên."
Hắn chằm chằm nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt sắc như dao găm, cuối cùng hất tay ra.
"Không quên là tốt. Sau này đừng có làm loại chuyện ngu ngốc này nữa, hôn sự của tôi và Giai Duyệt đã định rồi, không phải là thứ mà một đứa con gái riêng như cô có thể xen vào đâu."
Tôi chưa từng nghĩ tới việc phá hoại hôn lễ của bọn họ.
Nhưng lời này cho dù có nói ra, hắn cũng sẽ không tin.
Tôi dứt khoát nhắm mắt lại, không nhìn hắn nữa, bất tri bất giác lại thiếp đi.
Trong mơ toàn là khuôn mặt của mẹ và Hoắc Xuyên.
Lần đầu tiên gặp Hoắc Xuyên, hắn khi đó là thái tử gia nhà họ Hoắc cao cao tại thượng, là ông trùm vũ khí mạnh nhất thế giới ngầm Cảng Thành.
Còn tôi chỉ là một đứa con gái riêng không thể lộ diện của nhà họ Mạnh.
Mạnh Giai Duyệt từ nhỏ đã nhìn tôi không vừa mắt, mỗi lần nhìn thấy tôi đều luôn tìm cách gây sự.
Có một lần tôi không cẩn thận đụng phải cô ta, cô ta liền túm lấy tóc tôi, dìm tôi xuống hồ nước.
Nếu không phải Hoắc Xuyên vừa vặn đi ngang qua, ngày đó tôi đã chết đuối rồi.
Hắn thấy cả người tôi ướt sũng, lập tức cởi áo khoác khoác lên người tôi, sai người đưa tôi về nhà.
Chỉ một ánh mắt đó, tôi đã nhớ nhung suốt nhiều năm.
Sau này bệnh của mẹ tôi ngày càng nặng, tiền viện phí ngày càng đắt, tôi gánh vác không nổi, đành đi cầu xin người cha trên danh nghĩa của mình.
Mạnh Vận Hoành sợ vợ mình không vui, chỉ lén lút nhét cho tôi năm ngàn tệ, bảo tôi đừng đi tìm ông ta nữa.
Chút tiền đó, ngay cả một hộp thuốc nhập khẩu cũng không mua nổi.
Ngay trong đêm tôi tuyệt vọng nhất đó, Hoắc Xuyên bị người ta hạ thuốc, lảo đảo kéo tôi vào phòng nghỉ.
Tôi biết đây là cơ hội duy nhất của mình.
Tôi nửa đẩy nửa thuận mà xảy ra quan hệ với hắn.
Sau đó tất cả mọi người đều mắng tôi không biết xấu hổ, nói tôi tâm cơ sâu nặng.
Nhưng tôi không quan tâm.
Thể diện đáng giá mấy đồng? Sự trong sạch lại đáng giá mấy đồng?
Tôi chỉ muốn mẹ tôi được sống tiếp.
Bây giờ mẹ chết rồi, tất cả cũng nên trở về điểm xuất phát thôi.