Trong lúc ngủ mơ, một chậu nước lạnh hung hăng hắt lên mặt tôi, tôi lập tức bị lạnh mà tỉnh giấc.
Còn chưa đợi tôi kịp phản ứng, tóc đã bị người ta túm lấy, ngay sau đó một cái tát giáng tới.
"Mạnh Tri Ức, mày có biết xấu hổ hay không? Tao và Hoắc Xuyên sắp kết hôn rồi, mày còn dám quyến rũ anh ấy?"
Giọng nói của Mạnh Giai Duyệt the thé chói tai.
"Mày tính là cái thá gì? Anh ấy chẳng qua chỉ là chơi đùa với mày mà thôi. Tao mới là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của anh ấy."
Cô ta bóp cằm tôi, móng tay cắm phập vào trong thịt.
"Hôm nay tao sẽ rạch nát mặt mày, xem sau này mày còn lấy cái gì để quyến rũ đàn ông."
Tôi đau đến mức trước mắt tối sầm lại, liền đẩy mạnh cô ta ra.
"Tôi không có. Cô đừng có ngậm máu phun người."
Mạnh Giai Duyệt bị tôi đẩy lùi về phía sau một bước, sau khi đứng vững, cô ta nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tôi.
"Mày không có? Mày giống hệt như con mẹ của mày, đều là loại tiện cốt bẩm sinh. Bà ta không biết xấu hổ mà trèo lên giường của ba tao, mày còn đê tiện hơn, vừa mới tròn mười tám tuổi đã cởi sạch quần áo nằm trên giường Hoắc Xuyên rồi."
"Điều tao hối hận nhất, chính là năm đó sao không dìm chết mày ở trong hồ nước đi."
Cô ta mắng tôi thì được.
Mắng mẹ tôi thì không được.
Năm đó mẹ tôi có lòng tốt cứu mạng Mạnh Vận Hoành, ông ta đã báo đáp bà ấy như thế nào? Nhân lúc mẹ tôi hôn mê, cưỡng bức đoạt lấy bà ấy.
Ông ta đã hủy hoại cả đời mẹ tôi, chết rồi mà còn bị con gái ông ta sỉ nhục như vậy.
Tôi nuốt không trôi cục tức này.
Tôi đột nhiên cầm lấy miếng giẻ lau trên bàn, nhét mạnh vào trong miệng cô ta.
"Câm miệng. Cô không có tư cách nhắc đến mẹ tôi."
Mạnh Giai Duyệt từng chịu qua loại nhục nhã này lúc nào chứ.
Cô ta lôi miếng giẻ lau ra, nhổ nước bọt mấy cái, tức giận đến mức bàn tay chỉ vào tôi cũng đang run rẩy.
"Tụi bây đều chết hết rồi hả? Đè nó lại cho tao. Hôm nay tao không lột một lớp da của nó, tao không mang họ Mạnh."
Hai tên vệ sĩ tiến lên đè tôi xuống đất.
Tôi muốn vùng vẫy, nhưng lại bị cô ta hung hăng bóp chặt mặt, nói ra những lời khiến lòng người lạnh lẽo.
"Mày nói xem, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp này của mày nếu như bị hủy hoại, Hoắc Xuyên còn có thể nhìn mày thêm một cái nào nữa không?"
Trong lòng tôi đột nhiên chìm xuống, vùng vẫy càng dữ dội hơn.
"Mạnh Giai Duyệt, cô dám."
Cô ta cười lạnh một tiếng, nhận lấy một con dao gấp từ tay tên vệ sĩ bên cạnh, sống dao vỗ vỗ lên mặt tôi.
"Yên tâm, không lấy mạng của mày đâu. Gần đây tao lướt thấy một hình xăm trông rất đẹp, vừa hay đang thiếu một mảnh da để thử, tao thấy khuôn mặt này của mày đang rất thích hợp đấy. Mày ngàn vạn lần đừng có nhúc nhích nha, dù sao thì dao cũng không có mắt đâu."
Sự hận thù trong mắt cô ta gần như sắp hóa thành thực thể.
Đón lấy ánh mắt oán độc của cô ta, tôi biết cô ta đang nói thật.
Những ký ức nhục nhã hồi nhỏ bị cô ta chặn ở trong nhà vệ sinh lột quần áo, bị cô ta ấn bên hồ bơi sặc nước, bị cô ta ép quỳ ở cửa nhà họ Mạnh đếm tiền mừng tuổi trong nháy mắt ùa về.
Trơ mắt nhìn con dao trong tay cô ta sắp sửa hạ xuống, tôi cũng không biết lấy sức lực từ đâu ra, liền hất mạnh tên vệ sĩ ra, cướp lấy con dao trong tay cô ta, vung tay rạch ngược lại về phía mặt cô ta.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay to lớn chắn ngang qua, siết chặt lấy cổ tay tôi, sức lực lớn đến mức giống như muốn bóp nát xương cốt của tôi.
Mạnh Giai Duyệt thấy Hoắc Xuyên đến, hai mắt sáng lên, chỉ vào tôi ác nhân cáo trạng trước.
"Hoắc Xuyên, cứu em!"
Hoắc Xuyên bảo vệ cô ta vào trong lòng, cúi đầu nhìn lướt qua khuôn mặt còn nguyên vẹn của cô ta, lúc ngước mắt lên lần nữa, ánh mắt kia lạnh như dao cạo.
"Mạnh Tri Ức, những lời tôi từng nói, cô đều coi như gió thoảng bên tai có phải không?"
Cổ tay tôi bị hắn bóp đến phát đau, há miệng muốn giải thích.
"Là cô ta ra tay trước. Tôi chỉ là..."
Mạnh Giai Duyệt không để cho tôi nói hết lời, cắm đầu chui vào trong lòng hắn, giọng nói run rẩy giống như phải chịu uất ức tày trời.
"Em chỉ là nghe nói Thanh Lê bị bệnh, nên đến thăm cô ấy. Ai biết cô ấy ghen tị việc em sắp gả cho anh, cảm thấy là em đã cướp mất vị trí của cô ấy, liền... liền muốn cầm dao hủy hoại dung nhan của em."
Tôi khó tin nhìn cô ta có thể biến đen thành trắng, theo bản năng mà phủ nhận.
"Tôi không có, là cô ta muốn hủy hoại mặt tôi."
Hoắc Xuyên nhấc mí mắt lên liếc nhìn tôi một cái, một cái nhìn đó không có bất kỳ nhiệt độ nào.
"Tôi đều đã tận mắt nhìn thấy rồi, cô còn giảo biện cái gì nữa."
Hắn kéo Mạnh Giai Duyệt ra phía sau lưng để bảo vệ, nghiêng mặt dặn dò người phía sau.
"Làm sai chuyện, thì phải chịu phạt, đưa Mạnh Tri Ức đến Hình đường, đánh cho tôi ba mươi roi."