Lúc tôi tỉnh lại, đang nghe thấy Lưu Nguyệt Hoa ở phòng khách lớn tiếng mắng chửi người khác.
"Vậy mày nói xem mày có phải là kẻ thứ ba không? Mày làm ra chuyện này mày có biết xấu hổ không? Bao nhiêu năm nay cả nhà chúng tao đối xử với mày chưa đủ tốt à? Mày lại chui vào lòng bạn trai của chị mày? Bây giờ người ta không cần chị mày nữa, mày vừa lòng rồi chứ?"
Tôi càng nghe càng cảm thấy không đúng, đi ra xem thì thấy Lưu Nguyệt Hoa đang vắt chéo chân ngồi trên sofa, mà người đang đứng trước mặt bà ta lại chính là tôi.
Sau khi nhìn thấy tôi, "cái tôi" kia lập tức bùng nổ, cô ta đỏ hoe mắt, xông tới tát tôi một cái.
"Lâm Thanh Nguyệt! Mày là Lâm Thanh Nguyệt đúng không? Con tiện nhân này rốt cuộc mày đã làm gì?!"
Tôi ngây người, Lưu Nguyệt Hoa thấy vậy liền túm lấy cổ áo sau của cô ta đẩy ngã xuống đất, tiếp theo là một tràng những lời chửi bới tục tĩu, giống như mỗi lần sỉ nhục tôi, dùng những từ ngữ khó nghe nhất trên đời để mắng đứa con gái ruột mà bà ta thường ngày nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.
Tôi nhìn vào tấm gương đối diện, hình ảnh phản chiếu trong đó đúng là gương mặt của Lâm Tĩnh Nguyệt.
Tôi có chút không dám tin, tôi lại biến thành chị ta ư? Nhưng một giây trước rõ ràng tôi vẫn còn đang nằm trên bàn phẫu thuật.