Mọi chuyện bắt đầu từ lúc Lâm Tĩnh Nguyệt và bạn bè của chị ta kéo một tấm biểu ngữ ở cổng học viện của tôi. Trên đó viết: "Chúc mừng bạn học Lâm Thanh Nguyệt năm 3 Học viện nghệ thuật ngày đêm không ngừng nghỉ, thành công trở thành tiểu tam chiếm ngôi".
Chị ta đứng trong đám đông chỉ trỏ, lạnh lùng nhìn tôi, tôi lười nói nhiều với chị ta, tôi nói với chị ta: "Nếu chị không thu tấm biểu ngữ lại, tôi sẽ báo cảnh sát ngay bây giờ."
Thấy tôi thật sự lấy điện thoại ra, chị ta mới thôi.
Lúc tôi về đến nhà, ba của Lâm Tĩnh Nguyệt là Lâm Bách Tùng đang ngồi xem TV ở phòng khách, thấy tôi, ông ta cười lạnh một tiếng rồi quay mặt đi.
Tiếng khóc của Lâm Tĩnh Nguyệt từ trong phòng vọng ra, chị ta gục trên giường nức nở đến không nói thành lời, Lưu Nguyệt Hoa ở bên cạnh an ủi chị ta.
Thấy tôi về, Lưu Nguyệt Hoa hằn học lườm tôi một cái: "Mày còn mặt mũi về à? Mày đã làm chuyện tốt gì mà bắt nạt chị mày thành ra thế này?"
Chuyện kẻ ác mách lẻo trước là ngón nghề mà Lâm Tĩnh Nguyệt giỏi nhất từ nhỏ đến lớn.
Tôi nói: "Chị ta đến trường con kéo biểu ngữ, nói con là tiểu tam."
Lưu Nguyệt Hoa hỏi tôi một cách quái gở: "Vậy rốt cuộc mày có phải không?!"
Tôi lại một lần nữa không nói nên lời.
Kể từ hôm Chủ nhật chúng tôi đi trượt tuyết, lúc tôi bị ngã vô tình ngồi lên người bạn trai của chị ta là Giang Châu, chị ta bắt đầu không chịu buông tha, thậm chí còn kể chuyện này cho bạn trai tôi là Vương Họa Viễn, khiến anh ta chạy đến trường chúng tôi làm ầm ĩ.
Lúc đó là buổi tối, trường chúng tôi lại vừa hay mất điện, khi tôi xuống lầu thì hụt chân một cái, trước mắt tối sầm rồi không biết gì nữa.
Đến khi tôi tỉnh lại, phát hiện có rất nhiều bác sĩ vây quanh mình, tay họ đang xuyên qua cơ thể tôi, tôi kinh hãi quay đầu lại, thấy mình đang nằm trên bàn phẫu thuật để được cấp cứu.
Rất nhanh sau đó, thiết bị vang lên âm thanh chói tai, có bác sĩ vội vã chạy ra ngoài, tôi cũng đi theo anh ta. Lúc này mới thấy Lâm Bách Tùng và Lưu Nguyệt Hoa đang ở ngoài cửa.
Bác sĩ nói: "Tình hình người bị thương rất nguy cấp, có thể nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào, hai người cần ký vào giấy báo tình trạng nguy kịch."
Khi nghe nói tôi gặp nguy hiểm, tôi thấy mắt Lưu Nguyệt Hoa sáng lên một cách kỳ lạ, bà ta bất giác vỗ tay một cái, thấy bác sĩ nhíu mày nhìn sang, bà ta cũng cảm thấy không thích hợp, vội vàng thu lại nụ cười suýt nữa không giấu được.
Lâm Bách Tùng nói: "Chúng tôi trực tiếp từ bỏ việc cấp cứu và điều trị sau đó không được à?"
"Nhưng cô ấy vẫn có thể cứu được."
Giọng bác sĩ có chút cứng nhắc, rõ ràng, anh ta chưa từng gặp phải bậc cha mẹ nào như vậy.
"Nhưng chúng tôi..."
Một giọng nói thản nhiên khác từ góc phòng truyền đến, cắt ngang lời họ.
Giang Châu cất điện thoại đi, nói: "Được chứ, sao lại không được, từ đây ra khỏi cửa hai người cứ trực tiếp vào đồn cảnh sát là được, bằng chứng mưu sát tôi đã ghi âm lại hết cho hai người rồi."
Xem kìa, cái gọi là cha mẹ của tôi thậm chí còn không quan tâm đến sự sống chết của tôi bằng một người không thân thiết.
Thực ra chuyện họ không thích tôi, tôi đã biết từ nhỏ, lúc đó tôi còn buồn vì ba mẹ không yêu mình, nhưng sau này, tôi chỉ muốn biết lý do tại sao họ lại mong tôi chết đến vậy.
Rất nhanh, tôi đã biết được ngọn ngành của sự việc.
Một bác sĩ khác từ phòng phẫu thuật chạy ra nói: "Người nhà bệnh nhân đâu? Bệnh nhân cần truyền máu."
Khác với sự lo lắng của bác sĩ, họ thờ ơ ngồi trên ghế. Lâm Bách Tùng nói: "Máu của chúng tôi nó không dùng được, lúc trước chúng tôi đã bế nhầm con, nó không phải con ruột của chúng tôi."
Sau khi bác sĩ đi, Lưu Nguyệt Hoa ngáp một cái, lại nhìn đồng hồ, nhỏ giọng lẩm bẩm với Lâm Bách Tùng: "Phiền chết đi được, mấy giờ rồi chứ, sống hay chết thì dứt khoát đi, tôi đói rồi, thật biết gây phiền phức cho người khác."
Đang nói chuyện, điện thoại của bà ta reo lên.
Bên kia điện thoại, Lâm Tĩnh Nguyệt nói: "Mẹ, nó vẫn chưa chết ạ? Con vừa gói ở nhà hàng rất nhiều món mẹ thích ăn, con và Họa Viễn đang ở nhà đợi ba mẹ đó."
"Họa Viễn cũng đến à? Cậu ta nói sao?"
Lâm Tĩnh Nguyệt nói: "Cậu ta còn có thể nói gì nữa, dĩ nhiên là nói nó đáng đời rồi."
Họa Viễn?
Gọi thân mật thật đấy, tôi chưa bao giờ đưa Vương Họa Viễn về nhà, theo lý mà nói, mấy người này đáng lẽ chưa từng gặp mặt mới phải.
Tôi đã không còn sức lực để quan tâm xem họ bắt đầu qua lại với nhau từ lúc nào.
Tôi đứng ngay bên cạnh Lưu Nguyệt Hoa và Lâm Bách Tùng, nhìn họ lạnh lùng chờ đợi cái chết của mình, trong mắt thậm chí còn ẩn chứa vài phần mong đợi.
Mặc dù biết Giang Châu không nhìn thấy tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy mối quan hệ gia đình như thế này bị người khác biết thật mất mặt.
Tôi liếc nhìn anh ta một cái.
Lúc đầu, anh ta vẫn luôn nhìn xuống đất; sau đó, lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Chỉ từ cái nhìn đó của anh ta, mọi chuyện đều đã thay đổi.