Dung Thần đã không thể nuốt trôi được cục tức này.
Cuối cùng hắn hạ quyết tâm diệt trừ Triệu gia.
Năm xưa Triệu gia vì muốn phò tá trợ lực cho hoàng tử mà mình ủng hộ, đã dùng mưu mượn đao giết người, vừa mưu hại được sủng phi của tiên hoàng, lại vừa tìm được con dê thế tội là Ninh phi.
Ninh phi đã đem chuyện này viết rành mạch rõ ràng lên một tấm vải lụa.
Nhưng viết chưa xong, bà ấy lại hối hận, bèn nhét mảnh vải vào trong khe gạch, không nói cho bất cứ một ai.
Khi ta ở trong lãnh cung, lúc đó quá đói bụng, đói đến mức không ngủ nổi, liền đếm từng viên gạch từng viên gạch một, thì vô tình sờ trúng dải lụa kia.
Nhưng ta cũng không nói cho Dung Thần biết.
Lúc đó ta cho rằng Dung Thần chỉ là một tiểu hoàng tử ở lãnh cung, biết được mối thù này thì có ý nghĩa gì đâu?
Báo thù không nổi, cứ mãi ghim chặt trong lòng, cả đời này đều sẽ chẳng sống tốt được.
Vậy thì thà không biết còn hơn, sống chuỗi ngày an an ổn ổn.
Sau này ngày tháng dài lâu, ta cũng quên bẵng đi chuyện đó.
Mãi cho đến khi ta vắt óc suy nghĩ xem nên làm thế nào để báo thù, tỉ mẩn điểm lại từng chút thẻ bài trong tay mình, mới sực nhớ ra chuyện này.
Cừu hận khiến con người ta nảy sinh ra động lực vô hạn, đầu óc cũng trở nên đặc biệt thanh tỉnh.
Nếu như mạng của ngần ấy người chúng ta còn chưa đủ trọng lượng.
Thì cộng thêm mạng của Ninh phi, liệu đã đủ hay chưa?
Dung Thần hạ chỉ triệt để điều tra vụ án đích nữ Triệu gia bị giết hại, vụ án phu quân và hài tử của ta bị thiêu chết cùng với vụ án Ninh phi bị mưu hại.
Triệu gia bị xét nhà, Lý Sóc đích thân dẫn người tới đó.
Triệu gia một mảnh quỷ khóc sói gào, nam tử bị lưu đày, nữ tử bị sung làm nô tỳ, thế gia trăm năm, ầm ầm sụp đổ, cửa son gấm vóc, trong chớp mắt bị nghiền nát thành bùn lầy.
Triệu đại nhân trước khi bị áp giải đi, đã chật vật bước qua người ta.
Lão ta cười gằn: "Ngươi sẽ hối hận thôi, ngươi sẽ hối hận thôi, ha ha ha ha ha..."
Kẻ điên.
Một kẻ điên triệt để từ đầu đến chân.
Lý Sóc lên tiếng: "Công chúa không cần phải sợ, lão ta chẳng lật lên được sóng gió gì nữa đâu. Thực ra lão ta đã sớm phát hiện ra ngài, chỉ là e ngại ngài được sủng ái sau đó sẽ điều tra lại án cũ của Vân gia, nên mới lùng sục trong dân gian những người có dung mạo tương tự ngài, và đã tìm thấy Huệ quý phi. Sau đó thấy Huệ quý phi vô cùng được sủng ái, liền muốn giết ngài để diệt trừ hậu họa, đáng tiếc là kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Hạng người như thế vì quyền thế mà đã phát điên mất rồi, lời của lão ta không đáng tin."
Ta gật đầu, trong lòng thoáng chút an tâm.
Ta đang trừng trị kẻ ác mà.
Ta không nên hoảng hốt, không nên bị đánh lạc hướng.
Ta đã báo thù cho Tống Húc và Cá Nhỏ rồi.
Hắn sẽ bị lăng trì xử tử, và đây là điều hắn đáng phải nhận.