
Nguyệt Mộng Thư
Năm ta xuất cung, vị tiểu hoàng tử trong lãnh cung khóc lóc vô cùng thê thảm. Hắn nói, trên thế gian này sẽ không còn ai đối xử với hắn như a tỷ nữa. Về sau, cung đình xảy ra chính biến. Mấy vị hoàng tử đang độ vinh sủng tột cùng, kẻ thì chết, người thì tàn phế. Cuối cùng ngai vàng lại rơi vào tay vị bát hoàng tử không tranh không giành ở trong lãnh cung. Bát hoàng tử lên ngôi xưng đế, tìm kiếm một nữ tử khắp dân gian. Cuối cùng cũng tìm được một người có dung mạo thần tựa nữ tử kia. Hắn phong nàng ta làm quý phi, sủng ái như mạng, yêu thương sâu đậm. Còn những ngày tháng của ta lại trôi qua càng lúc càng gian nan. Đầu tiên là sạp hàng nhỏ của ta bị người ta đập phá, sau đó là căn viện nhỏ của ta bị người ta phóng hỏa đốt trụi. Phu quân và hài tử của ta đều táng thân trong biển lửa. Ta không chốn dung thân, đành phải đi gõ cánh cửa lớn của hoàng cung. Ta nhờ cung vệ chuyển giao tín vật bát hoàng tử từng tặng cho ta. Chẳng bao lâu sau, cung môn mở rộng. Bát hoàng tử năm xưa —— hoàng đế của hiện tại, đích thân mở cung môn ra đón ta. Mà bên cạnh hắn, đứng đó là vị quý phi với nụ cười cứng đờ. Tất cả mọi người đều kinh ngạc phát hiện ra rằng, vị quý phi đang sủng quán hậu cung kia và ta có dung mạo cực kỳ giống nhau.
Đăng nhập để bình luận

Chương 3
3 chương