Bên cạnh phần mộ phụ mẫu ta, lại có thêm một ngôi mộ nhỏ —— Mộ của Vân Tuế.
Dung Thần bế Dung Ngọc Cảnh và ta cùng nhau tế bái.
Sắc mặt hắn trắng bệch.
Hắn không ngờ sự tình lại trở nên tồi tệ đến mức này.
Hắn rất muốn nói với ta điều gì đó, môi mấp máy hé mở nhưng lại chẳng thốt nên lời.
Giữa hai chúng ta đã có rào cản quá sâu quá sâu, đã không còn là tiểu điện hạ và tiểu cung nữ Vân Huệ của ngày trước nữa rồi.
Hồi lâu sau, hắn nói: "Nếu như lúc trước trẫm không lừa gạt tỷ, liệu có phải mọi chuyện sẽ không đến bước đường này không?"
Ta rủ tay đứng lặng lẽ, cái lạnh cuối cùng của mùa xuân len lỏi vào từng tứ chi bách hài của ta, ta bật ra một tiếng cười nhạo vô cùng vô cùng khẽ.
"Bệ hạ, mười năm ở lãnh cung, ba nghìn ngày đêm, không phải là ba ngày, cũng chẳng phải là ba mươi ngày, lừa dối ta so với việc tin tưởng ta theo lý mà nói thì càng hao tổn khí lực hơn, nhưng ngài lại lựa chọn một con đường tốn sức lao tâm nhất, ngài sớm đã chính tay đẩy ta ra xa rồi, hiện tại có hối hận, cũng chỉ là muốn đền bù cho tiếc nuối mà thôi. Nhưng tiếc nuối tựa như vầng trăng trên trời, lúc nào cũng lúc tròn lúc khuyết, cứ mải mê theo đuổi mặt trăng, chi bằng hãy sống thật tốt cho hiện tại, ít nhất giang sơn trước mắt là thật, hài tử cũng là thật, ngài đại khái sẽ không làm được một người bạn tốt, một người chồng tốt, nhưng vẫn có thể làm một vị hoàng đế tốt."
Hắn có lẽ rất thích hợp để làm hoàng đế.
Bạc bẽo lạnh lẽo, ích kỷ, thông minh, mưu tính.
Hắn đã lựa chọn một mình độc bước trên con đường đó, vậy thì hãy đón nhận sự an bài của vận mệnh, không được than khổ than mệt than cô đơn, chẳng có một ai muốn lắng nghe.
Ta đợi báo ứng của tất cả mọi người đều đã tìm tới cửa...
Ta rời khỏi kinh thành.
Tiếng vó ngựa cộc cộc, giẫm nát đi giấc mộng phồn hoa chốn kinh đô.
Ta nhớ lại cái năm rời cung đó, tâm nguyện lớn lao nhất chính là có một mái ấm nhỏ bé của riêng mình.
Về sau, ta thật sự đã có một gia đình, nhưng lại lụi tàn tan tác trong tham vọng của dã tâm.
Trên trời một mảnh tuyết trắng, dưới nhân gian vạn nhà rơi lệ.
Ta chỉ mong thế gian này được thanh bình tĩnh lặng, vạn dân được hoan hỉ, đủ chỗ chứa cho một con cá nhỏ vui đùa bơi lội chốn nhân gian.
—Hoàn—