Dung Thần sửng sốt một chút, lập tức dùng ngữ khí thoải mái nói: "Nói nghe thử xem."
Ta cất lời: "Cầu bệ hạ xét xử lại vụ án của phụ thân dân nữ, minh oan cho Vân gia."
Dung Thần trầm mặc một thoáng: "Trẫm chuẩn tấu."
Ta lại nói: "Tâm nguyện thứ hai của dân nữ, xin bệ hạ tra rõ giúp dân nữ là kẻ nào đã phóng hỏa sát hại phu quân và hài tử của dân nữ."
Trong đại điện trở nên xôn xao.
Bọn họ có lẽ không ngờ rằng ta từng có phu quân, lại còn từng có cả hài tử.
Dung Thần cũng không ngờ rằng ta lại đem chuyện này trực tiếp nói ra.
Giọng nói của hắn mang theo ngọn lửa giận kìm nén, ngón tay nắm chặt lấy tay vịn của long ỷ, ngữ khí mang theo sức uy hiếp mười phần.
"Trẫm chuẩn tấu, Vân Huệ, tỷ chỉ còn lại một yêu cầu cuối cùng, tỷ đã nghĩ kỹ nên nói gì chưa?"
Phúc công công cũng khuyên: "Cô nương, cơ hội ngàn năm khó gặp này chỉ có một lần, ngài tuyệt đối phải thận trọng a."
Ta cúi người quỳ bái trên mặt đất, kiên định nói: "Dân nữ trên thế gian này đã không còn người thân, chỉ cùng bệ hạ từng lấy tỷ đệ xưng hô, nếu bệ hạ không chê, tâm nguyện thứ ba của dân nữ là được nối lại tình tỷ đệ, cầu xin bệ hạ thành toàn."
Tay Dung Thần vỗ mạnh lên tay vịn, một tiếng vang lanh lảnh vang vọng trên bầu không trung của đại điện rộng lớn.
Tất cả mọi người đều nín thở ngưng thần.
Giọng nói của Dung Thần như thể được nặn ra từ trong cổ họng.
"Vân Huệ!!! Ngươi cứ quỳ ở đó cho trẫm, khi nào biết sai, khi đó hẵng đứng lên."
Hắn đá tung long án, tức giận rời đi.
Thanh âm của mọi người như thủy triều chậm rãi rút lui.
Có người thở dài, có người thương tiếc, có người bảo ta có tự biết mình, còn có người nói ta không biết nắm bắt cơ hội.
Hồi lâu sau, bốn bề yên tĩnh trở lại, trong cung điện trống trải dường như chỉ còn lại một mình ta.
Ta nghe thấy Phúc công công phát ra một tiếng thở dài cực kỳ nhẹ.
"Cô nương, ngài thật sự không hiểu tâm ý của bệ hạ sao? Bệ hạ đã bước về phía ngài bao nhiêu bước, ngài chỉ cần bước lên một bước là có thể có được phú quý vinh hoa dưới một người trên vạn người, sao lại bỏ lỡ như vậy chứ?"
"Thanh ngọc như ý đó là để cho bệ hạ được như ý, chứ không phải để cô nương được như ý đâu, ngài ở trong cung lớn lên bao nhiêu năm, sao lại không hiểu rõ chứ."
"Đợi ngài làm hoàng hậu rồi, muốn cái gì mà chẳng dễ như trở bàn tay? Minh oan, tra rõ sự thật, cũng chẳng qua chỉ là một câu nói của ngài thôi, hiện tại, e rằng khó khăn rồi, haiz..."
Ông ấy đi rồi.
Lần này thật sự chỉ còn lại một mình ta.
Cho đến sáng sớm ngày thứ hai, mới có cung nữ tới quét dọn cung điện.
"Các đại nhân sắp lên triều rồi, cô nương nên rời đi thôi."
Ta khập khiễng bước về, trên đường lại bắt gặp kiệu của Huệ quý phi.
Nàng ta đưa tay lên, chiếc kiệu liền dừng lại.
Cả người nàng ta toát lên vẻ hoa quý, từ trên cao nhìn xuống ta, cẩn thận thưởng thức dáng vẻ nhếch nhác của ta, chẳng hề che giấu sự khinh miệt trong ánh mắt, trên mặt lộ ra biểu cảm như cười như không.
"Coi như ngươi thức thời, không đưa ra những yêu cầu quá đáng. Bất quá, dám vọng tưởng làm tỷ tỷ của bệ hạ? Dựa vào ngươi mà cũng xứng sao?"
"Một cung nữ đê tiện mà thôi, ngươi thật sự cho rằng chỉ nhờ chút tình phận ngày xưa, bệ hạ sẽ để ngươi ở trong lòng sao?"
"Có điều, ta thật sự không ngờ, lại có người ngu ngốc đến mức phân không rõ rốt cuộc quyền thế và chân tướng cái nào quan trọng hơn, lại có người vì những kẻ đã chết mà không màng vinh hoa phú quý."
"Ngươi ngay cả tư cách làm đối thủ của bổn cung cũng chẳng có, uổng công bổn cung đã đánh giá cao ngươi. Hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi."
Nàng ta huênh hoang rời đi, vươn cao chiếc cổ, đắc ý mà ngông cuồng.
Ta rủ đầu xuống, xoa xoa đầu gối nhức mỏi tê dại.
Đúng vậy...
Chỉ cần khom lưng uốn gối, là có thể đoạt được quyền thế phú quý.
Chỉ cần che mờ lương tâm, là có thể khiến bản thân sống tốt hơn một chút.
Con đường trượt dài xuống vực thẳm, xưa nay luôn rất nhanh.
Thậm chí cũng không cần phải hy sinh quá nhiều, chỉ cần bản thân nghĩ thoáng một chút, tựa hồ chẳng có gì là không thể.
Nhưng ta... cố tình lại là kẻ nghĩ không thông, cố tình không muốn làm trái với bổn tâm của mình.
Phu quân và hài tử của ta đáng lẽ ra phải được tồn tại đường đường chính chính trên thế gian này.
Chứ không phải bởi vì ta muốn nương nhờ vinh hoa, liền trở thành vết nhơ và cấm kỵ không thể bị người khác nhắc tới.
Bọn họ là những người tuyệt vời đến vậy, xứng đáng được đồng hành cùng ánh sáng, xứng đáng được ta vĩnh viễn khắc ghi trong tâm khảm, lưu giữ trong trí óc...