Cố Kiến Nghiên và Tô Tuấn Phạn ở cùng một lớp.
Tôi đi đợi Cố Kiến Nghiên tan học, gặp được Giang Ngư đến đợi Tô Tuấn Phạn.
Cô ta vừa nhìn thấy tôi lập tức cảnh giác:
“Cậu đến làm gì?”
“Hạ Tri Dao, chuyện khác tớ đều có thể không so đo với cậu, nhưng nếu cậu dám cướp Tô Tuấn Phạn với tớ, tớ không ngại để cậu chết thêm một lần nữa đâu.”
Tôi chớp chớp mắt, ngây thơ lại vô tội:
“Cậu nói cái gì, tớ nghe không hiểu. Có điều tớ cũng không phải đến tìm Tô Tuấn Phạn, tớ là đến tìm Cố Kiến Nghiên.”
Giang Ngư rõ ràng không tin, nheo mắt hồ nghi nhìn tôi.
Tôi mỉm cười: “Luận chiều cao, tướng mạo, gia thế, nhân phẩm, Cố Kiến Nghiên đều ăn đứt Tô Tuấn Phạn!”
Lúc này sau lưng vang lên giọng nói kích động của Cố Kiến Nghiên:
“Thật sao?”
Quay đầu liền đối diện với đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp kia của cậu ấy, khóe miệng đều muốn toét đến tận mang tai rồi.
Cậu ấy lúc này giống cực kỳ con chó chăn cừu Đức nhà hàng xóm nuôi, lúc nhìn thấy chủ nhân thì vui mừng nhảy cẫng lên.
Tôi không kìm lòng được cũng cười theo:
“Ừ, lần trước cậu cũng coi như là mời tôi ăn cơm rồi, có qua có lại, lần này đến lượt tôi mời cậu ăn cơm.”
Lý do này tuy rằng có chút gượng ép, nhưng cũng là lý do thích hợp nhất lại không đường đột mà tôi có thể nghĩ tới.
Dù sao hai đời cộng lại, tôi đều chưa từng bắt chuyện với con trai.
“Được thôi, muốn ăn cái gì? Tôi mời khách, không thiếu tiền!”
Cố Kiến Nghiên hào sảng lại rộng rãi.
Cậu ấy quả thực là rộng rãi, tuy rằng là phú nhị đại, nhưng không làm màu cũng không thích kéo bè kết phái, gặp được bạn học thiếu tiền cũng luôn sẽ vươn tay viện trợ.
Chỉ là không thích đọc sách, thích đánh nhau.
Những cái này đều là vấn đề nhỏ, có thể giải quyết.
...
Tôi chọn quán đồ nướng bên cạnh trường học.
Môi trường tuy rằng kém một chút, nhưng mà hương vị tốt, đặc biệt là hiện tại còn có tôm hùm đất.
Cố Kiến Nghiên có chút do dự nói: “Tôi là thật sự không thiếu tiền, hay là chúng ta đổi một chỗ môi trường tốt hơn một chút?”
Tôi cười khẽ: “Cậu bình thường không phải cũng đến loại địa phương này ăn sao? Cậu ăn được, tôi sao lại ăn không được?”
Mắt Cố Kiến Nghiên phát sáng:
“Cậu bình thường còn để ý qua tôi?”
Tôi cười gật đầu: “Cậu là trùm trường, tôi không muốn để ý cũng khó.”
Cậu ấy có chút ngượng ngùng gãi gãi sau gáy, nhìn thấy tôm hùm lên liền chủ động nói:
“Tôi giúp cậu bóc tôm.”
Tôi lập tức ngăn lại: “Không cần, tôi thích tự mình bóc tôm, người khác bóc là không có linh hồn.”
Tuy nói trên mạng lưu hành cái gì mà đối tượng bóc tôm, còn có nói đối tượng không bóc thì không ăn những ngôn luận này, tôi cảm thấy rất không thể hiểu nổi, rõ ràng bản thân thích ăn tôm vì sao nhất định phải chờ đối tượng bóc cho cô ta?
Tự mình có tay có chân, làm như là bố thí vậy.
Hơn nữa nếu như không phải tự tay bóc tôm, lúc ăn luôn cảm thấy thiếu một phần vui vẻ.