Cơm ăn được kha khá rồi, tôi cũng bắt đầu bước vào chủ đề chính:
“Cố Kiến Nghiên, tôi bổ túc cho cậu nhé? Cậu sau này ngày nào cũng mời tôi ăn cơm là được.”
Cố Kiến Nghiên hào phóng đưa ra một tấm thẻ ngân hàng: “Trong này có năm vạn tệ, cậu yên tâm ăn cơm.”
Tôi mím môi.
Chẳng trách mọi người sau lưng gọi cậu ấy là người ngốc nhiều tiền...
Tôi chớp mắt: “Tôi có tay có chân, mới không cần bố thí, cậu không đồng ý vậy tôi đi bổ túc cho người khác, tuy nói thành tích của tôi không phải đứng nhất khối, nhưng cũng nằm trong top 10 của khối, khối người nguyện ý mời tôi ăn cơm, để tôi giúp bổ túc.”
Cố Kiến Nghiên vội vàng nói:
“Đừng, cậu vẫn là bổ túc cho tôi đi!”
Lại có chút ngượng ngùng gãi gãi sau gáy: “Nhưng mà nền tảng của tôi không tốt lắm, cậu bổ túc cho tôi sợ là sẽ làm chậm trễ rất nhiều thời gian học tập của cậu.”
Tôi cười nhẹ nói: “Không sao, tôi có rất nhiều thời gian.”
“Nếu như cậu theo tôi học bổ túc đàng hoàng, nói không chừng chúng ta có thể thi cùng một trường đại học, đến lúc đó lại là bạn học rồi.”
“Sau này tôi bị bắt nạt, không có tiền ăn cơm, đều có cậu bảo kê.”
Lập tức hai mắt cậu ấy phát sáng, liều mạng gật đầu:
“Được, tôi nhất định nỗ lực học tập!”
Tôi hài lòng gật đầu.
Chỉ cần bánh vẽ tốt, tương lai Cố Kiến Nghiên không kém được.
...
Tôi đã tưởng tượng qua nền tảng của Cố Kiến Nghiên kém.
Nhưng mà tôi chưa từng nghĩ tới kém như vậy.
Bổ túc phải bắt đầu từ cấp hai bổ túc lên, về phần cậu ấy có thể vào trường cấp ba tốt nhất thành phố, cũng vẻn vẹn là vì tiền đập vào nhiều.
Hít sâu, điều chỉnh tâm thái.
Cậu ấy đều có thể vì tôi ngồi tù mười lăm năm, tôi bỏ thêm chút thời gian, kiên nhẫn, đó đều là nên làm.
Cậu ấy lười biếng quen rồi, làm mấy bài tập liền dễ dàng phân tâm, hơn nữa không nhớ được công thức.
Thế là tôi chỉ có thể cầm cái roi cây canh giữ ở bên cạnh.
Không nghe lời liền quất lên người cậu ấy, không quá đau, nhưng mà cậu ấy cảm thấy xấu hổ, hiệu quả ghi nhớ tốt hơn không ít.
Dưới sự yêu cầu của tôi, mỗi ngày buổi tối trở về đều phải làm năm bộ đề thi.
Đương nhiên, tôi cũng cho táo ngọt ăn.
Thỉnh thoảng thốt ra vài câu ám chỉ khắc sâu:
“Ba mẹ nói lên đại học là có thể yêu đương rồi, đến lúc đó tôi sẽ tìm một người trong trường, đến lúc đó cùng nhau ăn sáng, tan học còn có thể cùng nhau tản bộ ở sân thể dục, buổi tối còn có thể cùng nhau ăn khuya.”
“Tôi thích người dáng cao, tướng mạo đẹp trai, tốt nhất vẫn là cùng quê, như vậy không chỉ có thể nói chuyện hợp, ăn uống cũng có thể hợp khẩu vị.”
“Đến lúc đó tôi phải mặc váy xinh đẹp, tuy rằng chưa từng đi giày cao gót, nhưng mà tôi có thể học.”