Chị họ làm công việc bán bất động sản, giao chuyện bán nhà cho chị ấy tôi yên tâm.
Sau khi cúp điện thoại, tôi nhận được tin nhắn WeChat của ba gửi đến.
【Ý nhỏ à, Lạc Lạc về đã nói hết với ba rồi, con không thể nói chuyện với người nhà như vậy được đâu nhé, đặc biệt là với mẹ con.】
【Người khác không thể hiểu mẹ con, chỉ trích mẹ con, nhưng con thì không được nhé.】
Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy rất mệt mỏi.
Tin nhắn liên tục vang lên:
【À đúng rồi Ý nhỏ, hôm nay ba nghe người ta nói nhà Tần Viễn cho con 58.8 vạn tiền sính lễ, sính lễ mà, đều là nhà trai bù đắp cho nhà gái... Vừa hay gần đây Lạc Lạc mở tiệm, thiếu chút vốn xoay vòng, con bé nó nhỏ tuổi không tiện mở miệng với con, ba đành mặt dày hỏi mượn con một ít nhé.】
Tôi gõ chữ trả lời ông: 【Bao nhiêu?】
Đối phương trả lời ngay lập tức: 【Làm tròn 50 vạn đi, con giữ lại một ít, mới cưới cũng cần sinh hoạt, ba cũng không thể quá làm khó con phải không?】
Tôi bị làm cho tức cười: 【Được ạ.】
Ba rất nhanh đã gửi một biểu tượng cảm xúc vỗ tay.
Tôi đi thẳng vào vấn đề: 【Nhưng trước đó, con nghĩ giữa chúng ta cần phải tính một khoản nợ.】
Đối phương gõ chữ rất lâu, nhưng không gửi được một câu nào.
【Những năm nay, con đã tiêu bao nhiêu tiền cho gia đình, trong lòng ba có rõ không?】
【Nếu rõ, thì con nghĩ hôm nay ba vốn không nên mở miệng chuyện này; nếu không rõ, con nghĩ chúng ta cần phải tính toán cho rõ ràng.】
【Ha ha... đều là người một nhà, tính những thứ này làm gì?】
【Ý nhỏ à, con từ trước đến nay chưa từng tính toán như vậy, hôm nay sao vậy? Có phải Tần Viễn đã nói gì với con không?】
Tôi tắt điện thoại, không trả lời nữa.
Thấy tôi thất thần, Tần Viễn ghé sát lại, dịu dàng khều nhẹ lên chóp mũi tôi: "Còn chưa ngủ à?"
Tôi lắc đầu, chủ động nói kế hoạch muốn bán nhà của mình cho Tần Viễn nghe.
"Nhà là do em mua, trên giấy tờ nhà đất cũng viết tên em, chỉ là ở lâu năm rồi, họ có lẽ đã quên mất, em mới là chủ nhân của căn nhà đó."
Nói xong những lời này, tôi nhìn Tần Viễn, chờ đợi phản ứng của anh.
"Vợ ơi, em đã thay đổi rồi."
Anh nghiêng đầu, chăm chú nhìn tôi: "Năm năm trước khi anh quen em, em thà rằng mình làm thêm một công việc nữa cũng phải gửi tiền về cho gia đình, lúc đó em thật sự không biết yêu thương bản thân mình. Nhưng mấy năm nay em đã trưởng thành rất nhiều, từ việc không thể cắt đứt với gia đình gốc đến bây giờ lên kế hoạch cắt đứt liên lạc với họ, em thật sự quá tuyệt vời."
Tôi cười cười.
Sự lột xác mà trong mắt người ngoài dễ dàng không gì bằng, tôi lại phải mất trọn vẹn mười mấy năm.