Lật mặt gã chồng cuồng "chị dâu": Màn báo thù rúng động giới thượng lưu.
792 từ
Tôi tháo chiếc vương miện đính kim cương ném thẳng vào thùng rác trước cửa nhà thờ. Vài phút trước, Trình Trạch - kẻ đáng lẽ giờ này đã là chồng tôi - vừa bế thốc người chị dâu góa bụa Tô Mộc chạy xộc ra xe của hắn, bỏ lại tôi bơ vơ giữa hàng trăm quan khách giới thượng lưu.
Lý do ư? Tô Mộc uống thuốc an thần tự tử vì "không chịu nổi cú sốc người duy nhất bảo vệ mẹ con cô ta đi lấy vợ".
Nhưng thay vì suy sụp khóc lóc, tôi điềm nhiên lấy thỏi son đỏ tô lại và bấm điện thoại, ra lệnh cho trợ lý:
Cắt toàn bộ nguồn vốn đổ vào dự án Nam Vịnh. Rút sạch cổ phần của Hạ thị khỏi tập đoàn nhà họ Trình. Báo cho cảnh sát, cá đã vào rọ.
Tôi tự lái chiếc Porsche về căn penthouse cao cấp trị giá hàng trăm tỷ đồng của mình. Vừa quẹt thẻ mở cửa, đập vào mắt tôi không phải là cảnh chị dâu đang hấp hối nhập viện, mà là ánh nến lung linh và tiếng ly champagne lanh canh.
Trình Trạch đang ôm eo Tô Mộc, âu yếm vuốt ve mái tóc cô ta trên chiếc sofa nhập khẩu của tôi. Đứa cháu trai năm tuổi, Tiểu Bảo, đang say sưa chơi máy game trên thảm lông cừu.
Nhìn thấy tôi, Trình Trạch thoáng giật mình nhưng lập tức đanh mặt lại, bước lên chắn trước mặt Tô Mộc:
Hạ Băng, cô về đây làm gì? Mộc Mộc vừa phải nôn ói súc ruột, tinh thần cực kỳ hoảng loạn. Cô không biết đường lánh đi chỗ khác sao?
Tôi cười khẩy, gạt gót giày hàng hiệu dẫm nát vũng rượu vang vương trên sàn gỗ, chậm rãi tiến lại gần.
Anh bị ảo tưởng sức mạnh à? Nhà tôi mua bằng tiền của tôi, tôi về còn phải xin phép một diễn viên tồi sao? Vừa súc ruột mà môi đỏ mọng, xịt nước hoa Chanel No.5 thơm phức để lả lơi thế kia à?
Tô Mộc lập tức cắn môi, rơm rớm nước mắt bấu chặt lấy tay áo Trình Trạch, ra vẻ đáng thương tột độ:
Trạch... là lỗi của em. Em không nên xuất hiện ở đây. Chị Hạ Băng nói đúng, em chỉ là một góa phụ ăn bám xui xẻo...
Trình Trạch gân cổ lên quát, xông tới định tát tôi:
Cô câm miệng lại ngay! Mộc Mộc đã đủ khổ rồi, anh trai tôi mất sớm, tôi phải có trách nhiệm bảo bọc mẹ con cô ấy. Cô là đại tiểu thư nhà giàu thì ngon lắm sao, loại đàn bà máu lạnh không có tình người!
Bốp! Tôi lách người né đòn, tiện tay giáng thẳng vào mặt gã một cú tát lật hàm khiến gã loạng choạng ngã nhào ra bàn kính.
Trách nhiệm bảo bọc à? Bảo bọc đến mức đẻ ra cả một đứa con dập khuôn bản mặt của anh sao?
Tôi lạnh lùng ném phịch tập tài liệu xét nghiệm ADN lên bàn. Dòng chữ đỏ chót kết luận "Quan hệ huyết thống 99,99% giữa Trình Trạch và Trình Tiểu Bảo" phơi bày rành rành dưới ánh đèn pha lê.
Sắc mặt của hai kẻ khốn nạn đó lập tức cắt không còn một giọt máu. Tô Mộc run rẩy lùi lại, ú ớ không nói nên lời.
Đúng lúc này, tiếng còi hụ chói tai của xe cảnh sát vang lên từ dưới sảnh tòa nhà, báo hiệu cơn ác mộng thực sự của bọn họ mới chỉ bắt đầu. Tôi từ tốn vuốt lại nếp váy, cúi xuống nhìn hai kẻ đang run bần bật dưới chân mình:
Ba năm trước, anh trai anh chết cháy trong xe ô tô do đứt phanh. Thật trùng hợp, ngày hôm qua tôi vừa tìm được người thợ máy đã nhận hai tỷ của anh để cắt dây phanh năm đó. Đám cưới này ngay từ đầu chỉ là mồi nhử để tôi ép các người lơ là cảnh giác mà thôi.
Cánh cửa penthouse bật mở tung, đội cảnh sát hình sự ập vào. Còng số tám lạnh ngắt bập thẳng vào tay Trình Trạch và Tô Mộc trong tiếng gào khóc thảm thiết của đứa trẻ. Vỏ bọc "tình thân cao cả" bị xé nát hoàn toàn.
Tôi đứng bên khung cửa sổ kính, nhấp cạn ly champagne bỏ dở của chúng, mỉm cười nhìn những chiếc xe cảnh sát nháy đèn rời đi. Đêm nay, giới hào môn Bắc Kinh lại có một màn kịch hay để xem, nhưng người nắm quyền sinh sát lại chính là tôi.