[LƯỚI TRỜI LỒNG LỘNG] TRA NAM VÀ "TRÀ XANH" CẮN XÉ NHAU TRONG NGỤC TỐI, ĐẠI TIỂU THƯ HẠ BĂNG ĐẠP ĐỔ TRÌNH THỊ BƯỚC LÊN NGÔI VƯƠNG!
655 từ
Tiếng còi xe cảnh sát vừa khuất bóng, không gian trong căn penthouse trăm tỷ trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Tôi thong thả rót cho mình một ly vang đỏ mới, đứng trước cửa kính sát đất nhìn xuống màn đêm thủ đô đang rực rỡ ánh đèn.
Chỉ bằng một vài thao tác trên máy tính, tôi đã kích hoạt toàn bộ lệnh bán tháo cổ phiếu Trình thị trên mọi sàn giao dịch lớn nhỏ. Đêm nay, Trình Trạch không chỉ mất đi tự do, mà toàn bộ đế chế gia tộc hắn tự hào cũng sẽ chìm trong biển lửa tài chính.
Sáng hôm sau, tại Cục Cảnh sát Bắc Kinh.
Sự kiêu ngạo của Trình Trạch hoàn toàn sụp đổ. Hắn tiều tụy, hai mắt thâm quầng, gầm gừ như một con thú bị dồn vào đường cùng khi điều tra viên đập xuống bàn đoạn băng ghi âm giao dịch tiền tỷ với gã thợ máy năm xưa.
Ở phòng thẩm vấn kế bên, Tô Mộc cũng chẳng khá hơn. Lớp trang điểm hoàn hảo đêm qua giờ lem luốc thảm hại. Ả gào khóc điên cuồng, quỳ lạy van xin và đổ mọi tội lỗi lên đầu người tình:
"Là hắn! Là Trình Trạch ép tôi! Hắn nói chỉ cần tạo ra một vụ tai nạn để loại bỏ anh trai thì gia sản họ Trình sẽ thuộc về hắn, tôi và Tiểu Bảo mới có danh phận bước vào hào môn! Tôi chỉ là một người phụ nữ yếu đuối bị thao túng, tôi vô tội!"
Qua lớp kính cường lực một chiều, tôi khoanh tay đứng nhìn màn cắn xé lẫn nhau của đôi cẩu nam nữ. Tình yêu cao cả bọn họ luôn vỗ ngực tự hào rốt cuộc cũng vỡ vụn trước ranh giới sinh tử. Tội ác gieo rắc bằng máu của người anh ruột thịt, nay đã đến lúc phải trả giá bằng cả quãng đời mục xương sau song sắt.
Đúng lúc này, một vòng tay săn chắc, ấm áp từ phía sau bất ngờ choàng lên vai tôi, kèm theo mùi hương trầm nam tính đầy quyến rũ và nguy hiểm.
"Đại tiểu thư của tôi, màn thanh trừng này em làm xuất sắc lắm. Cổ phiếu Trình thị đã chạm đáy, anh vừa cho người thu mua lại toàn bộ rồi. Xem như quà cưới muộn anh bù đắp cho em, được chứ?"
Tôi hơi quay đầu, nhếch môi cười nhìn Hoắc Cảnh Thâm — vị Thái tử gia nắm quyền lực tối thượng của giới thượng lưu Bắc Kinh, đối thủ truyền kiếp của Trình Trạch, và cũng là người đã âm thầm cung cấp toàn bộ bằng chứng vạch trần tội ác năm xưa cho tôi.
"Hoắc tổng khách sáo quá," tôi xoay người, thản nhiên chỉnh lại vạt áo vest cho anh, ánh mắt lóe lên tia kiêu ngạo không thể khuất phục. "Nhưng tôi không thích nhận không của ai cái gì. Trình thị là chiến lợi phẩm của tôi, còn anh... nếu muốn trở thành người đàn ông đứng cạnh tôi, thì phải xem biểu hiện sau này đã."
Hoắc Cảnh Thâm bật cười trầm thấp, lồng ngực rung lên. Anh cúi xuống, bá đạo đặt một nụ hôn phớt lên vành tai tôi: "Tuân lệnh, Hoắc phu nhân tương lai."
Khi Trình Trạch bị áp giải đi ngang qua hành lang, hắn tình cờ nhìn thấy cảnh tượng tôi và Hoắc Cảnh Thâm đang đứng tựa vào nhau, tỏa ra khí thế đế vương áp đảo. Đôi mắt hắn trợn trừng, máu rỉ ra từ khóe môi vì cắn nát răng trong sự uất hận tột cùng khi nhận ra mình đã bị đưa vào tròng ngay từ đầu. Nhưng tất cả đã quá muộn. Ván bài hào môn này, Hạ Băng tôi mới là người nắm quyền định đoạt sinh tử!