[BÀN TAY MÁU CỦA GIA TỘC] TRÌNH LÃO GIA ĐỘT QUỴ KHI BIẾT SỰ THẬT VỀ ĐỨA CHÁU ĐÍCH TÔN, HẠ BĂNG ĐÍCH THÂN TIỄN TRÌNH THỊ VÀO ĐỊA NGỤC!
692 từ
Ba ngày sau, tại phòng họp hội đồng quản trị trên tầng cao nhất của tập đoàn Trình thị, bầu không khí ngột ngạt đến mức có thể vắt ra nước.
Trình lão gia – bố của Trình Trạch – đập mạnh cây gậy đầu rồng xuống sàn, gân xanh trên trán nổi rõ. Ông ta gào lên với các cổ đông đang rục rịch tháo chạy: "Trình thị chưa sụp đổ! Thằng nghịch tử Trình Trạch làm bậy, tôi sẽ từ mặt nó! Nhưng các người đừng hòng dâng cơ ngơi này cho con nhãi ranh Hạ Băng!"
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ lim chạm khắc tinh xảo bị đạp tung không thương tiếc.
Tôi diện bộ vest đỏ rực quyền lực, giày cao gót gõ nhịp kiêu hãnh trên mặt sàn cẩm thạch. Theo sát phía sau tôi là Hoắc Cảnh Thâm cùng mười lăm luật sư hàng đầu Bắc Kinh. Tôi ném mạnh xấp tài liệu thu mua cổ phần lên bàn chủ tọa, mỉm cười sắc lạnh: "Trình lão gia, e là ông không có tư cách nói câu đó nữa. Sáu mươi lăm phần trăm cổ phần của Trình thị hiện đã nằm trong tay Hạ Băng tôi. Bắt đầu từ giây phút này, cái tên Trình thị chính thức bị xóa sổ khỏi bản đồ kinh tế thủ đô!"
Trình lão gia lảo đảo, ôm lấy ngực trái thở dốc: "Cô... đồ tiện nhân! Đám cưới không thành, cô liền đuổi tận g.i.ế.t tuyệt gia đình tôi sao? Mộc Mộc và Tiểu Bảo là cốt nhục duy nhất của con trai cả tôi, cô ép chúng vào tù, cô không sợ trời chu đất diệt à?"
Chỉ vài giây sau, tôi không nhịn được mà bật cười lớn.
Tiếng cười vang vọng khắp phòng họp mang theo sự trào phúng tột cùng. "Cốt nhục của con trai cả? Trình lão gia, ông đúng là kẻ đáng thương nhất cái đất Bắc Kinh này!"
Tôi ra hiệu cho trợ lý bật màn hình máy chiếu lớn phía sau lưng. Bản kết quả giám định ADN và đoạn video lời khai của Tô Mộc trong ngục đập thẳng vào mắt mọi người. Trong video, Tô Mộc gào khóc thừa nhận ả và Trình Trạch đã lén lút tư thông từ trước khi lấy người anh trai. Tiểu Bảo – đứa cháu đích tôn ông ta cưng nựng sáu năm qua – thực chất là "sản phẩm" loạn luân của Trình Trạch và ả chị dâu đê tiện! Còn vụ tai nạn cháy xe cướp đi sinh mạng người anh trai, chính là do hai kẻ đó liên thủ sắp đặt để hợp thức hóa việc chiếm đoạt tài sản.
Ngay phút chốc, sắc mặt Trình lão gia chuyển từ đỏ lựng sang trắng bệch, rồi tím tái.
"Không... Không thể nào... Thằng súc sinh! Đồ súc sinh!" Ông ta run rẩy chỉ tay lên màn hình, rồi phun ra một ngụm máu tươi, ngã vật ra sàn co giật liên hồi. Tiếng xe cấp cứu rú lên inh ỏi ngay sau đó. Cơ nghiệp cả đời sụp đổ, con trai cả bị sát hại bởi chính đứa con thứ, đứa cháu tôn thờ lại là nghiệt chủng. Trình lão gia đã phải trả cái giá đắt nhất cho sự dung túng và mù quáng của mình.
Giữa lúc đó, Hoắc Cảnh Thâm thản nhiên vòng tay ôm lấy eo tôi, che chắn tôi khỏi những ánh mắt soi mói của đám đông.
Anh cúi sát tai tôi, giọng nói trầm ấm đầy ma mị lướt qua: "Xử lý xong đống rác rưởi cuối cùng rồi. Nữ hoàng của anh, tối nay chúng ta mở tiệc ăn mừng ở biệt thự riêng nhé? Đã đến lúc em thực hiện lời hứa 'xem biểu hiện' của anh rồi đấy."
Tôi ngước lên nhìn vào đôi mắt sâu thẳm mang đầy dục vọng chiếm hữu của Hoắc Cảnh Thâm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười quyến rũ c.h.ế.t người. Kẻ thù đã đền tội, giang sơn đã nắm gọn trong tay, giờ là lúc tận hưởng chiến thắng.