Khách sạn Peninsula Thượng Hải hôm nay rực rỡ đến lóa mắt. Ánh đèn chùm pha lê trị giá hàng triệu tệ rọi xuống sảnh tiệc, phản chiếu lên những ly rượu vang sóng sánh và trang sức kim cương của tầng lớp thượng lưu. Tôi – Thẩm Yên, đứng giữa trung tâm của sự xa hoa ấy, nhưng lòng bàn tay lại lạnh toát mồ hôi.
Tôi siết chặt bó hoa linh lan trắng muốt đến mức những ngón tay tê dại. Đây không chỉ là hôn lễ, đây là canh bạc cuối cùng của Thẩm gia. Bố tôi, người đã bạc nửa mái đầu vì những khoản nợ của tập đoàn, đang nhìn tôi với ánh mắt kỳ vọng pha lẫn van lơn. Mẹ tôi, người phụ nữ cả đời kiêu hãnh, giờ đây cũng phải gượng cười xã giao với những phu nhân mà trước kia bà từng coi thường.
Tất cả hy vọng đều đặt vào chiếc nhẫn kim cương mà Tống Dực đang cầm trên tay.
"Thẩm Yên, em đồng ý lấy anh chứ?"
Tống Dực nhìn tôi, nụ cười của hắn hoàn hảo như được lập trình sẵn, đúng chuẩn một thiếu gia thừa kế: lịch thiệp, điển trai và giàu có. Nhưng sâu trong đáy mắt hắn, tôi không tìm thấy tình yêu, chỉ thấy sự thỏa hiệp. Cũng phải thôi, cuộc hôn nhân này là sự trao đổi lợi ích: Tống thị cần danh tiếng lâu đời của Thẩm gia để rửa sạch cái mác "trọc phú", còn Thẩm gia cần tiền của Tống thị để hồi sinh.
"Em đồng..."
Hai từ "đồng ý" chưa kịp thoát khỏi bờ môi tô son đỏ thẫm của tôi thì một tiếng "Rầm!" chát chúa vang lên. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của đại sảnh bị đẩy mạnh ra, va vào tường tạo nên âm thanh như tiếng súng nổ, xé toạc không gian trang nghiêm.
"Tống Dực! Anh không thể cưới cô ta!"
Tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ vang lên, sắc nhọn như dao cạo cứa vào màng nhĩ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa. Ở đó, Bạch Vi đứng xiêu vẹo, trên người là bộ váy bệnh nhân mỏng manh, nhăn nhúm, đối lập hoàn toàn với sự lộng lẫy của váy cưới Givenchy đính đá thủ công trên người tôi.
Khuôn mặt cô ta trắng bệch không còn giọt máu, mái tóc đen rối bời xõa xuống vai, nhưng đôi mắt ngấn nước lại ánh lên vẻ quyết tâm điên cuồng. Tay phải cô ta giơ cao một tờ giấy – tờ kết quả xét nghiệm.
"Em có thai rồi!"
Ba chữ ấy rơi xuống sảnh tiệc như một quả bom nguyên tử. Không gian tĩnh lặng trong một giây trước khi vỡ òa thành tiếng xôn xao như ong vỡ tổ.
Bạch Vi lảo đảo bước vào, nước mắt tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt dây, giọng nói nghẹn ngào nhưng đủ lớn để cả ngàn người nghe thấy: "Là con trai! Bác sĩ nói là con trai! Dực, anh nỡ để con chúng ta sinh ra mà mang danh con hoang sao? Anh đã hứa sẽ yêu thương em cả đời mà!"
Đèn flash từ cánh phóng viên bắt đầu chớp nháy liên hồi, biến khung cảnh hỗn loạn thành những thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, cảm giác như máu trong người đông cứng lại. Tôi quay sang nhìn Tống Dực.
Người đàn ông vừa thề thốt yêu thương tôi, giờ đây cả người cứng đờ như tượng đá. Hắn nhìn chằm chằm vào tờ giấy siêu âm trên tay Bạch Vi, đồng tử co rút dữ dội. Sự bối rối, kinh ngạc, và rồi... là một tia mừng rỡ không thể che giấu lướt qua mắt hắn.
"Vi Vi..." Hắn lẩm bẩm, rồi bất ngờ hất tay tôi ra.
Cái hất tay không mạnh, nhưng đủ để tôi lảo đảo lùi lại phía sau, suýt ngã khỏi bục làm lễ. Tống Dực không hề quay lại nhìn tôi lấy một lần. Hắn lao xuống bậc tam cấp, chạy về phía Bạch Vi đang làm bộ ngã quỵ xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo.
"Vi Vi, em nói thật sao?" Hắn đỡ lấy cô ta, giọng run rẩy vì kích động.
Bạch Vi gục đầu vào ngực hắn, bờ vai gầy guộc rung lên bần bật, trông cô ta mong manh như một cánh hoa trước gió bão. Nhưng ngay khoảnh khắc Tống Dực ôm chặt lấy cô ta, tôi thấy Bạch Vi ngẩng lên. Qua vai áo vest của hắn, ánh mắt cô ta chiếu thẳng vào tôi.
Đó không phải là ánh mắt của một kẻ yếu đuối cần che chở. Đó là ánh mắt của kẻ chiến thắng đầy sự khiêu khích và đắc ý. Cô ta nhếch môi, một nụ cười mỉa mai dành riêng cho tôi: Thẩm Yên, cô thua rồi.
Tống Dực đỡ Bạch Vi đứng dậy, quay lưng về phía tôi, dõng dạc tuyên bố với đám đông đang hau háu chờ xem kịch hay: "Xin lỗi mọi người, hôn lễ hôm nay... hủy bỏ!"