Lời tuyên bố "Hủy bỏ" của Tống Dực như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi trước sự chứng kiến của toàn bộ giới thượng lưu Thượng Hải.
Dưới khán đài, bố tôi ôm ngực, gương mặt tái mét rồi ngã quỵ xuống ghế. Mẹ tôi hét lên thất thanh, lao đến đỡ lấy ông trong sự hỗn loạn. Những ngón tay chỉ trỏ, những tiếng cười khúc khích, những ánh mắt thương hại giả tạo... tất cả như những mũi kim châm vào da thịt tôi.
Tống Dực lúc này mới quay lại nhìn tôi. Trên gương mặt điển trai ấy là vẻ áy náy – một sự áy náy rẻ tiền và đạo đức giả đến buồn nôn.
"Yên Yên, xin lỗi em." Hắn nói, giọng trầm xuống để tỏ vẻ chân thành. "Nhà họ Tống không thể để lưu lạc cốt nhục bên ngoài. Đứa bé là vô tội. Anh sẽ bù đắp cho em... Một căn biệt thự ở khu Nam Sơn, em thấy thế nào?"
Tôi bật cười. Tiếng cười bật ra khỏi cổ họng khô khốc, nghe chua chát đến lạ.
Một căn biệt thự? Hắn nghĩ danh dự của đại tiểu thư Thẩm gia, sự sống còn của cả một gia tộc, chỉ đáng giá bằng một căn nhà vô tri sao? Hắn đang dùng tiền để mua sự im lặng của tôi, để tôi ngoan ngoãn chấp nhận vai diễn "kẻ bị bỏ rơi" và rút lui vào bóng tối, nhường hào quang cho ả nhân tình của hắn.
Livestream trên các mạng xã hội chắc chắn đang bùng nổ. Tôi có thể tưởng tượng ra những dòng bình luận ác ý: "Đáng đời con tiểu thư kênh kiệu", "Tình yêu đích thực đã chiến thắng", "Cô dâu chỉ là bình hoa di động cản đường thôi".
Sự nhục nhã thiêu đốt tâm can tôi, biến nỗi đau thành một ngọn lửa giận dữ ngùn ngụt. Tôi nhìn đôi "gian phu dâm phụ" đang diễn cảnh thâm tình dưới kia. Tống Dực bế bổng Bạch Vi lên theo kiểu công chúa, định sải bước rời đi như một người hùng bảo vệ mỹ nhân, bỏ lại tôi trơ trọi như một món đồ hết hạn sử dụng trên lễ đài rộng lớn.
Không! Thẩm Yên tôi tuyệt đối không thể chết chìm thế này được!
Tôi nghiến răng, giật phăng chiếc khăn voan vướng víu trên đầu, ném mạnh xuống đất. Đôi giày cao gót nện mạnh xuống sàn gỗ, tôi bước đến bàn chủ tọa, giật lấy chiếc micro từ tay MC đang há hốc mồm kinh ngạc.
"TỐNG DỰC, ĐỨNG LẠI CHO TÔI!"
Tiếng hét xé lòng, khuếch đại qua hệ thống loa công suất lớn khiến cả hội trường rung chuyển. Tống Dực khựng lại, đôi chân đang bước đi bỗng chôn chặt xuống sàn. Hắn quay đầu, nhíu mày khó chịu: "Thẩm Yên, đừng làm loạn nữa, em còn thấy chưa đủ mất mặt sao?"
Gió từ hệ thống điều hòa thổi tung mái tóc rối bời của tôi, nhưng tôi không quan tâm. Tôi đứng trên bục cao, ánh mắt sắc lạnh quét qua toàn trường, rồi ghim chặt vào khuôn mặt trơ trẽn của hắn.
"Mất mặt?" Tôi cười khẩy, giọng nói vang vọng đanh thép. "Hôm nay, Tống Dực anh bội bạc hủy hôn ngay trong lễ cưới, là anh nợ Thẩm Yên tôi! Cái danh 'bị bỏ rơi' này, tôi không nhận! Là tôi, Thẩm Yên, đá anh ra khỏi cuộc đời mình!"
Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn kim cương 5 carat trên ngón áp út – vật đính ước mà tôi từng nâng niu. Với tất cả sức bình sinh, tôi ném thẳng nó vào người hắn.
Chiếc nhẫn vạch một đường sáng trong không trung, đập vào ngực Tống Dực rồi rơi xuống đất, lăn lóc dưới chân Bạch Vi. Tiếng kim loại va chạm leng keng nghe chói tai.
"Nhặt lấy mà đeo!" Tôi gằn từng chữ, ánh mắt khinh bỉ nhìn Bạch Vi đang co rúm lại trong lòng hắn. "Đồ thừa của tôi, rất hợp với cô. Chúc hai người răng long đầu bạc, tra nam tiện nữ, trời sinh một cặp!"
Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Không ai ngờ Thẩm Yên nhu mì, hiền thục ngày thường lại có thể thốt ra những lời lẽ cay độc và quyết liệt đến thế.
Nhưng tôi chưa dừng lại. Tôi hít một hơi sâu, kìm nén sự run rẩy của đôi tay, quay sang nhìn về phía khu vực VIP – nơi những nhân vật quyền lực nhất Thượng Hải đang ngồi xem màn kịch này như một thú vui tiêu khiển. Tôi biết, đây là canh bạc cuối cùng. Hoặc là tôi thắng, hoặc là tôi và Thẩm gia sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới đáy xã hội.
Tôi siết chặt micro, dõng dạc tuyên bố:
"Tôi, Thẩm Yên, 24 tuổi, tốt nghiệp Thạc sĩ kinh tế Đại học Pennsylvania, của hồi môn là 15% cổ phần Thẩm thị. Hôm nay chú rể bỏ trốn, tiệc rượu đã bày, quan khách đã đủ. Tôi hỏi, có vị độc thân nào ở đây dám lên thay thế vị trí chú rể, cùng tôi hoàn thành hôn lễ này không?"