Câu hỏi của tôi rơi vào khoảng không thinh lặng. Cả hội trường im phăng phắc. Sự im lặng đến đáng sợ, nặng nề như chì đè lên lồng ngực tôi.
Những ánh mắt bên dưới nhìn tôi đầy ái ngại, chế giễu, và cả thương hại. Ai dám? Ai dám đứng ra lấy một cô dâu bị từ hôn ngay tại trận? Ai dám đắc tội với Tống thị đang như mặt trời ban trưa?
Tống Dực, người vẫn chưa rời đi, quay lại nhìn tôi cười khẩy. Nụ cười của hắn đầy vẻ khinh miệt: "Thẩm Yên, cô điên rồi! Cô nghĩ mình là ai? Ai dám lấy cô lúc này chứ? Đừng tự làm nhục mình thêm nữa, mau xuống đi!"
Bạch Vi rúc vào lòng hắn, thỏ thẻ nhưng đủ để tôi nghe thấy: "Chị Yên Yên sốc quá nên mất trí rồi... Dực, chúng ta đi thôi."
Một giây... hai giây... mười giây trôi qua.
Không một cánh tay nào giơ lên. Không một ai bước ra. Máu trong người tôi dần nguội lạnh. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào từng tế bào. Tôi cảm thấy chân mình sắp không trụ vững nữa. Chẳng lẽ, tôi thực sự phải thua cuộc ở đây sao?
Ngay khi khóe môi Tống Dực nhếch lên cao nhất, và nước mắt tôi chực trào ra vì tủi nhục, thì từ góc khuất tối tăm nhất của hàng ghế VIP – nơi ánh đèn sân khấu không chiếu tới – một tiếng nói trầm khàn, lạnh lẽo bất ngờ vang lên:
"Tôi dám."
Hai chữ ngắn gọn, nhưng uy lực kinh người. Âm thanh không lớn nhưng lại xuyên thấu qua mọi tiếng xì xào, khiến không gian như bị đóng băng tức khắc.
Đám đông đang chen chúc bỗng tự động tách ra làm hai như nước rẽ đôi bờ, tạo thành một lối đi rộng thênh thang. Từ trong bóng tối, một người đàn ông bước ra.
Âu phục đen tuyền được cắt may thủ công ôm sát lấy dáng người cao lớn, vạm vỡ. Gương mặt anh ta như được tạc tượng bởi bàn tay của một nghệ nhân điêu khắc hoàn mỹ nhất, nhưng đôi mắt... Đôi mắt ấy sâu thẳm và lạnh lùng như hầm băng ngàn năm, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.
Mỗi bước chân của anh ta nện xuống sàn đều toát lên khí chất bức người, khiến những kẻ xung quanh vô thức cúi đầu lùi lại, không dám thở mạnh. Trên ngón tay cái bàn tay trái, anh ta xoay nhẹ một chiếc nhẫn ngọc bích màu xanh thẫm – biểu tượng quyền lực tối thượng mà ai trong giới kinh doanh Thượng Hải nhìn thấy cũng phải kiêng nể ba phần.
Phó Thời Hàn!
Là "Diêm Vương sống" của giới thương trường, người đứng đầu tập đoàn đa quốc gia Phó thị. Một cái hắt hơi của anh ta cũng đủ làm thị trường chứng khoán chao đảo. Và xét về vai vế... hắn là chú họ xa của Tống Dực!
Khuôn mặt Tống Dực đang đắc ý bỗng chốc cắt không còn giọt máu. Chân hắn run rẩy, giọng nói lắp bắp đầy sợ hãi: "Tiểu... Tiểu thúc?"
Phó Thời Hàn không thèm liếc hắn lấy một cái, như thể Tống Dực chỉ là không khí. Anh sải bước dài bước thẳng lên lễ đài, mang theo luồng áp suất cực lớn khiến tôi cảm thấy khó thở. Anh đứng đối diện tôi, cao hơn tôi cả cái đầu, cúi xuống nhìn tôi bằng đôi mắt phượng hẹp dài đầy thú vị.
"15% cổ phần Thẩm thị đổi lấy chức phu nhân Phó gia." Giọng anh trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy, mang theo từ tính mê hoặc. "Thẩm tiểu thư, vụ làm ăn này em lời to rồi."
Tôi nuốt nước bọt, tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Người đàn ông này quá nguy hiểm, nhưng anh ta là chiếc phao cứu sinh duy nhất và mạnh mẽ nhất lúc này. Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Phó tổng... anh không đùa chứ?"
Phó Thời Hàn nhếch môi. Một nụ cười tà mị hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng ấy, khiến chúng sinh điên đảo nhưng cũng đầy sát khí.
Anh không trả lời tôi, mà giật lấy chiếc micro từ tay tôi, xoay người về phía khán giả, tuyên bố dõng dạc:
"Từ giờ phút này, Thẩm Yên là vợ hợp pháp của Phó Thời Hàn tôi. Kẻ nào dám cười nhạo cô ấy, chính là tuyên chiến với Phó thị!"
Lời tuyên bố như sấm sét nổ bên tai mọi người. Cả hội trường chết lặng. Những kẻ vừa nãy còn cười cợt tôi giờ đây mặt mũi trắng bệch, sợ hãi cúi gằm mặt.
Nói xong, Phó Thời Hàn quay sang nhìn Tống Dực đang đứng chết trân ôm Bạch Vi ở dưới sân khấu. Ánh mắt anh sắc như dao, quét qua đứa cháu họ đang run rẩy.
"Còn cháu, Tống Dực." Phó Thời Hàn nhếch mép, giọng nói lạnh lùng mang theo sự áp chế tuyệt đối của bậc bề trên. "Gọi thím đi!"