Trao toàn bộ tài sản mười năm lăn lộn trên thương trường cho mẹ ruột đứng tên, tôi ngây thơ nghĩ đó là trọn vẹn chữ hiếu.
Đến khi tôi nằm thoi thóp trong phòng cấp cứu, bà lại bảo:
"Trong tài khoản hết tiền rồi."
Ngay trong đêm đó, tôi gọi điện cho luật sư riêng, hủy bỏ toàn bộ quyền ủy quyền tài sản và phong tỏa mọi tài khoản gia đình.
Sáng hôm sau, mẹ tôi phát điên, gọi cho tôi 50 cuộc gọi nhỡ.
1
Tiếng máy đo nhịp tim trong phòng hồi sức cấp cứu kêu lên những tiếng "tít... tít..." chói tai.
Mùi thuốc sát trùng ở Bệnh viện Tế Hòa (Bắc Kinh) lạnh lẽo đến thấu xương.
Con gái tôi, Tiểu Nhu, nằm mê man trên giường bệnh với khuôn mặt trắng bệch, cả người cắm đầy ống truyền.
Bác sĩ hối hả đẩy cửa bước ra, mang theo tờ giấy báo bệnh nguy kịch.
"Giám đốc Lâm, tình trạng của cháu bé chuyển biến xấu, cần tiến hành phẫu thuật ghép tạng ngay lập tức."
"Viện phí và chi phí điều phối nội tạng cần nộp gấp 200 vạn tệ để ký quỹ."
Tôi gật đầu, tay run rẩy cầm lấy tờ hóa đơn, quay người bấm số gọi cho mẹ tôi - bà Lý.
Toàn bộ dòng tiền lưu động và thẻ đen của tôi đều để bà ta đứng tên quản lý, giao phó không chút hoài nghi.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.
Kèm theo đó là tiếng nhạc xập xình và tiếng cụng ly ồn ào từ một nhà hàng sang trọng.
"Gọi gì mà gọi mãi thế? Đang bận tiếp thông gia tương lai của em trai mày đây này!"
Giọng bà Lý cáu gắt, lấn át cả tiếng ồn ào xung quanh.
"Mẹ, Tiểu Nhu nguy kịch rồi, bác sĩ bảo phải phẫu thuật ngay."
Tôi cắn chặt răng, nuốt ngược nỗi sợ hãi vào trong.
"Mẹ chuyển ngay 200 vạn vào tài khoản bệnh viện giúp con, nhanh lên, muộn là không kịp mất!"
Đầu dây bên kia chợt im bặt.
"200 vạn? Mày điên à? Lấy đâu ra ngần ấy tiền bây giờ?"
Bà ta rít lên, giọng điệu sắc nhọn như dao cạo.
"Sao lại không có? Tháng trước con vừa chuyển vào tài khoản chính 500 vạn tiền cổ tức cơ mà?"
Máu trong người tôi bắt đầu lạnh toát.
"À... chỗ tiền đó tao rút ra mua căn biệt thự ở khu Đông Sơn làm sính lễ cho thằng em mày rồi."
Bà Lý thản nhiên đáp, không một chút gợn sóng tội lỗi.
"Thằng Hạo là con trai độc đinh, phải có nhà lầu xe hơi thì nhà gái mới chịu gả."
"Còn con Nhu nhà mày, mổ mổ xẻ xẻ làm gì cho tốn kém? Trả về nhà đi, đằng nào cũng là con gái, tốn tiền vô ích!"
Tôi đứng sững như bị dội một gáo nước lạnh giữa trời tuyết.
Bên kia điện thoại vang lên tiếng cười khả ố của em trai tôi, Lâm Hạo.
"Anh hai, anh thông cảm nhé. Hôm nay em quẹt thẻ của anh bao trọn nhà hàng này rồi."
"Anh chịu khó vay mượn bạn bè đi, em đang tiếp khách, cúp máy đây!"
Tút... tút... tút...
Tiếng ngắt máy vô tình vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Con gái tôi đang giành giật sự sống từng giây, còn những kẻ chung dòng máu lại dùng tiền mồ hôi nước mắt của tôi để vung tay quá trán, dồn con bé vào chỗ c h ế t.
Sự phẫn nộ tột cùng xé toạc mọi giới hạn chịu đựng trong tôi.
Mắt tôi đỏ vằn, lý trí đứt phựt, rồi ngay sau đó đóng băng thành một khối sát khí lạnh lẽo.
Tôi không nói thêm một lời oán trách nào.
Bởi vì, với lũ ký sinh trùng, khóc lóc hay van xin chỉ là biểu hiện của sự yếu kém.
Tôi rút một chiếc thẻ đen khác giấu kín trong ví - tài khoản dự phòng riêng của tập đoàn - quẹt thẳng 300 vạn viện phí.
Sau đó, tôi đi bộ ra góc khuất cuối hành lang bệnh viện, bấm số gọi cho luật sư Trương và Giám đốc chi nhánh ngân hàng.
"Hủy bỏ toàn bộ quyền ủy quyền tài sản của bà Lý."
"Phong tỏa tất cả thẻ tín dụng, thẻ phụ, thẻ ngân hàng đứng tên Lâm Xuyên."
"Đồng thời, trình báo cảnh sát việc căn biệt thự ở Đông Sơn bị tẩu tán tài sản trái phép. Yêu cầu ngân hàng siết nợ ngay lập tức."
"Đúng, làm ngay trong đêm nay. Không chừa lại một đồng nào."
Giọng tôi sắc lạnh như lưỡi dao.
Lâm Hạo, bà Lý, các người thích tiêu tiền của tôi đến thế cơ mà.
Để xem ngày mai, khi không còn một xu dính túi, các người lấy gì mà ra oai.
2
Đúng như dự đoán, sáng hôm sau là một màn kịch điên rồ.
Tiểu Nhu đã qua cơn nguy kịch, đang ngủ say sưa trong phòng hồi sức VIP.
Còn điện thoại của tôi thì rung lên bần bật trên mặt bàn.
Màn hình hiển thị 50 cuộc gọi nhỡ từ bà Lý, 20 tin nhắn chửi rủa từ Lâm Hạo.
Tôi lười biếng nhấp ngụm cà phê, mở xem tin nhắn.
"Lâm Xuyên! Mày là đồ súc sinh! Tại sao thẻ của tao không quẹt được?"
"Hôm qua đi bar tăng hai hết 50 vạn, tao không có tiền trả, đang bị bọn bảo kê giữ lại đánh cho tơi bời đây này! Cứu tao với!"
"Thằng nghịch tử! Mày định ép mẹ đẻ mày c h ế t sao? Ngân hàng vừa đến niêm phong đuổi mẹ ra khỏi biệt thự rồi!"
"Mau mở khóa thẻ ngay! Nhà gái đang đòi hủy hôn đây này!"
Từng câu chữ hoảng loạn, cay độc, nhưng lại khiến tôi thấy vô cùng sảng khoái.
Đứt gãy nguồn tiền, lớp mặt nạ từ mẫu và đứa em hiếu thảo lập tức vỡ vụn.
Lúc này mới biết hoảng sợ sao? Đã muộn rồi.
Tôi mỉm cười, thong thả gõ một dòng chữ duy nhất rồi bấm gửi.
"Tự sinh tự diệt đi."
Sau đó, tôi thẳng tay chặn toàn bộ phương thức liên lạc.
Cắt đứt thứ tình thân rác rưởi này, từ nay về sau, các người đừng hòng hút thêm một giọt máu nào từ tôi nữa.