Cửa phòng bệnh VIP đột ngột bị đạp tung bằng một lực thô bạo.
"Lâm Xuyên! Thằng súc sinh tiệt tử tuyệt tôn kia!"
Giọng nói the thé của bà Lý xé toạc không gian yên tĩnh của bệnh viện.
Bà ta lao vào như một con thú điên, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch bám đầy bụi đất do bị ngân hàng cưỡng chế đuổi khỏi nhà.
Theo sát phía sau là Lâm Hạo.
Mặt mũi hắn bầm dập, rỉ máu, bước đi tập tễnh vì trận đòn thừa sống thiếu c h ế t của bọn bảo kê quán bar đêm qua.
Tôi lạnh lùng bước lên chắn ngang giường bệnh của Tiểu Nhu, ánh mắt lướt qua hai kẻ thảm hại như đang nhìn một đống rác.
"Mày lập tức gọi cho ngân hàng rút đơn kiện đi! Mày muốn mẹ đẻ mày c h ế t đói ngoài đường thật à?"
Bà Lý gào lên, xông tới giơ tay định tát thẳng vào mặt tôi.
Tôi khẽ nghiêng người, nhấc chân đạp thẳng vào đầu gối bà ta không chút lưu tình.
Rầm!
Bà Lý quỳ sụp xuống sàn gạch lạnh lẽo, ôm lấy chân rú lên đau đớn.
"Mẹ!"
Lâm Hạo trố mắt, rồi nghiến răng rút từ trong túi áo ra một con dao bấm sắc lẹm, chĩa thẳng về phía tôi.
"Mày mau mở khóa thẻ cho tao! Bọn giang hồ đang đòi chặt tay tao kìa! Mày là anh hai, mày định thấy c h ế t không cứu sao?"
Tôi bật cười khinh khỉnh, tiếng cười mang theo hàn khí buốt xương.
"Lúc con gái tao giành giật sự sống, mày đang bao trọn nhà hàng, uống rượu ngoại đắt tiền."
"Lúc đó, mày có nhớ tao là anh hai của mày không?"
Tôi hất cằm, ném một xấp hồ sơ dày cộp thẳng vào mặt Lâm Hạo, giấy tờ bay lả tả khắp phòng.
"Đọc đi. Không chỉ có bọn giang hồ muốn tìm mày đâu."
"Biệt thự Đông Sơn là tài sản đứng tên tập đoàn, bà ta lén lút sang tên cho mày là tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản."
"Còn công ty ma mày lập ra để rút ruột dự án của tao, tao đã giao toàn bộ bằng chứng cho Cục điều tra tội phạm kinh tế rồi."
Sắc mặt Lâm Hạo từ hung hăng lập tức chuyển sang trắng bệch, con dao trong tay rơi loảng xoảng xuống đất.
Hắn run lẩy bẩy, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ mọp xuống bên cạnh bà Lý, nước mắt nước mũi tèm lem.
"Anh hai... em sai rồi... anh tha cho em đi! Bọn họ sẽ bỏ tù em mọt gông mất!"
Bà Lý thấy bảo bối của mình khóc lóc, lập tức bấu lấy ống quần tôi, dập đầu chan chát xuống sàn.
"Xuyên ơi, mẹ xin lỗi! Là mẹ hồ đồ, mẹ mù quáng! Nhưng dù sao chúng ta cũng là máu mủ tình thâm mà con!"
Máu mủ tình thâm?
Nghe bốn chữ này thốt ra từ miệng bọn họ, tôi chỉ thấy buồn nôn đến cực điểm.
Đúng lúc này, tiếng còi xe hú dồn dập dưới sân bệnh viện, tiếng bước chân rầm rập vang lên ngoài hành lang.
Đội cảnh sát kinh tế và lực lượng an ninh đẩy cửa bước vào, chiếc còng số tám lạnh ngắt khóa chặt lấy cổ tay Lâm Hạo.
"Lâm Hạo, anh bị bắt giữ khẩn cấp vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và trốn thuế."
Bà Lý điên cuồng lao vào cắn xé cảnh sát để giành lại con trai, nhưng nhanh chóng bị khống chế đè gập xuống sàn.
Biết mọi chuyện đã chấm hết, bà ta ngẩng phắt đầu lên.
Đôi mắt bà ta hằn lên những tia máu đỏ rực, trừng trừng nhìn tôi với sự oán độc tột cùng.
"Mày giỏi lắm Lâm Xuyên! Mày dồn mẹ đẻ và em trai mày vào chỗ chết!"
"Nhưng mày tưởng mày thắng sao? Mày cũng đừng hòng sống yên ổn!"
Bà ta cười rộ lên, nụ cười méo mó, điên loạn đến rợn người.
"Mày nghĩ con ranh con nhà mày mới tí tuổi đầu, tự nhiên lại bị suy thận cấp tính à?"
Trái tim tôi bỗng nhiên thắt lại, một dự cảm kinh hoàng xộc thẳng lên não.
Bà Lý gằn từng chữ, như muốn cắm ngập hàng ngàn nhát dao vào ngực tôi.
"Là tao! Cả năm nay tao đã lén trộn bột mộc thông độc hại vào canh gà cho nó uống hàng ngày đấy!"
"Tao chỉ muốn nó c h ế t quách đi, để tài sản của mày tự khắc danh chính ngôn thuận thuộc về thằng Hạo!"
"Mày có tiền thì sao? Mày mổ cho nó hôm nay, thì cơ thể nó cũng tàn phế cả đời rồi! Hahaha!"
Tiếng cười man rợ của bà ta vang dội trong phòng bệnh.
Nhát dao chí mạng cuối cùng đã cắm phập vào giới hạn cuối cùng của tính người trong tôi.
Tôi từ từ nhắm mắt lại, đôi tay nắm chặt đến mức móng tay găm bật máu vào lòng bàn tay.