Máu trong huyết quản tôi như đông cứng lại.
Bột mộc thông. Loại độc dược hủy hoại thận âm ỉ từng ngày.
Vậy mà người đàn bà mang nặng đẻ đau ra tôi, lại nhẫn tâm hạ độc cháu nội ruột thịt của mình.
Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm cả căn phòng.
Cảnh sát áp giải Lâm Hạo cũng sững người trước lời thú tội tàn độc ấy.
Tôi từ từ mở mắt, rút điện thoại trong túi áo ra, bấm dừng nút ghi âm.
"Cảm ơn bà đã tự cung cấp bằng chứng."
"Tội cố ý giết người bằng chất độc, lại còn là với trẻ vị thành niên."
Tôi ném chiếc điện thoại sang cho đồng chí đội trưởng đội cảnh sát.
"Phiền các anh khởi tố thêm tội danh tàng trữ và sử dụng chất độc hại, âm mưu giết người đoạt tài sản."
Nụ cười trên môi bà Lý cứng đờ.
Sự hoảng loạn tột độ bắt đầu dâng lên trong đáy mắt bà ta.
Bà ta vùng vẫy điên cuồng, nhưng hai viên cảnh sát đã nhanh chóng bẻ ngoặt cánh tay, ghim chặt bà ta xuống sàn.
"Mày gài bẫy tao! Tao là mẹ mày! Mày không thể làm thế!"
Tôi cúi xuống, ghé sát vào tai người đàn bà ác độc ấy, gằn từng chữ rành rọt.
"Từ giờ phút này, bà không còn là mẹ tôi nữa."
"Bà nghĩ thận của Tiểu Nhu hỏng thì con bé sẽ tàn phế sao?"
Tôi nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo như Tu La bò lên từ địa ngục.
"Nhờ ơn bà, tôi đã tìm được thận hiến tặng phù hợp 100% từ một viện y tế ở nước ngoài."
"Tiểu Nhu sẽ khỏe lại, sẽ sống một đời bình an, sung túc trên đống tài sản mà hai mẹ con bà có nằm mơ cũng không chạm tới được."
Lâm Hạo nghe đến đây thì sụp đổ hoàn toàn.
Hắn gào khóc thảm thiết, đập đầu bôm bốp xuống sàn nhà xin tha.
"Anh ơi, em không biết gì hết! Chuyện hạ độc là do mẹ làm, em vô tội!"
"Anh cứu em với, em không muốn ngồi tù, em không muốn bị giang hồ chặt tay đâu!"
Tôi đứng thẳng lưng, phủi nhẹ gấu áo như vừa chạm vào thứ rác rưởi bẩn thỉu.
"Mày xúi giục bà ta tẩu tán tài sản, lập công ty ma rửa tiền, chứng cứ tao nắm đủ cả."
"Vào tù mà giải thích với pháp luật. Còn món nợ xã hội đen kia..."
Tôi búng tay một cái.
Luật sư Trương từ ngoài cửa bước vào, giơ ra một xấp giấy chuyển nhượng nợ.
"Tôi đã mua lại toàn bộ khoản nợ của mày từ tay bọn bảo kê."
"Mày cứ yên tâm bóc lịch hai mươi năm, ngày mày ra tù, tao sẽ đích thân cử người đến thu cả vốn lẫn lãi từng đồng."
Hai mẹ con bọn họ triệt để tuyệt vọng.
Tiếng gào thét, chửi rủa, khóc lóc ầm ĩ cả một góc hành lang khi họ bị cảnh sát lôi đi xềnh xệch.
Những kẻ tham lam vô đáy cuối cùng cũng nhận được cái kết đắng ngắt nhất.
Mất sạch tiền tài, gánh khoản nợ khổng lồ, và chôn vùi phần đời còn lại sau song sắt nhà tù.
Cánh cửa phòng bệnh khép lại, ngăn cách hoàn toàn mớ hỗn độn bên ngoài.
Tôi bước đến bên giường, nắm lấy bàn tay nhỏ bé, đang dần ấm lại của Tiểu Nhu.
Hơi thở con bé đã đều đặn, sắc mặt không còn nhợt nhạt nhờ phác đồ điều trị tốt nhất.
Từ nay về sau, thế giới của cha con tôi sẽ vĩnh viễn không còn những kẻ ký sinh bẩn thỉu.
Chỉ còn lại ánh sáng và sự bình yên.