SỐC TỘT ĐỘ: THỦ TRƯỞNG BÙI CHÍNH DUẬT NUÔI "BẠCH NGUYỆT QUANG" BẰNG TIỀN BÁN MÁU CỦA VỢ - BỊ ĐỆ ĐƠN KIỆN RA TÒA ÁN BINH NGAY GIỮA LỄ NHẬN HUÂN CHƯƠNG!
1,066 từ
Tiếng quân nhạc hào hùng vang lên khắp hội trường lớn của Quân khu miền Bắc. Hôm nay là ngày lễ phong hàm và trao huân chương chiến công cho những cá nhân xuất sắc. Bùi Chính Duật đứng trên bục danh dự, bộ quân phục phẳng phiu rực rỡ dưới ánh đèn, trên vai là quân hàm Thiếu tướng chói lóa. Dưới khán đài, Lâm Tuyết - "bạch nguyệt quang" của anh ta, nay đã chễm chệ ở vị trí Trưởng phòng Tài vụ - đang mỉm cười đầy kiêu hãnh, ánh mắt lấp lánh nhìn người đàn ông mà cô ta cho là thuộc về mình. "Đồng chí Bùi Chính Duật, xin mời bước lên nhận Huân chương Dũng cảm hạng Nhất!" Vị Tư lệnh già dõng dạc xướng tên. Ngay khoảnh khắc Bùi Chính Duật mỉm cười, chuẩn bị bước tới nhận vinh quang chói lọi nhất đời binh nghiệp, cánh cửa hội trường nặng trịch đột ngột bị đẩy tung. "Khoan đã!" Một giọng nữ trong trẻo nhưng sắc lạnh như dao cắt ngang bầu không khí trang nghiêm. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cửa. Tôi, Tô Mạn, bước vào. Không còn là người phụ nữ lam lũ, mặc chiếc áo nhung sờn rách với đôi tay đầy vết kim đâm. Tôi vận bộ quân phục chỉnh tề của Đoàn Văn công Trung ương, mang hàm Đại úy, trước ngực cài tấm huy hiệu cống hiến đặc biệt. Sắc mặt Bùi Chính Duật nháy mắt trắng bệch. Nụ cười của Lâm Tuyết cũng cứng đờ trên môi. "Tô Mạn... cô làm loạn cái gì ở đây? Ra ngoài ngay! Cảnh vệ đâu!" Bùi Chính Duật gằn giọng, cố giữ vẻ uy nghiêm nhưng sự hoảng loạn đã hiện rõ trong đáy mắt. Tôi phớt lờ hắn, sải những bước dài tiến thẳng lên bục chủ tọa, hướng về phía vị Tư lệnh, dập gót giày giơ tay chào nghiêm trang. "Báo cáo Tư lệnh! Đại úy Tô Mạn xin phép được trình bày sự thật về một quân nhân suy đồi đạo đức, lừa đảo chiếm đoạt tài sản và vi phạm nghiêm trọng kỷ luật quân đội!" Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Vị Tư lệnh nhíu mày sâu hoắm: "Đồng chí Tô Mạn, cô biết mình đang nói gì chứ? Đây là lễ trao huân chương, không phải chỗ để giải quyết việc gia đình!" "Báo cáo Tư lệnh, đây không chỉ là việc gia đình!" Tôi rút từ trong cặp hồ sơ ra một xấp tài liệu dày cộm, giơ cao trước mặt hàng trăm cặp mắt. "Đây là bằng chứng chứng minh đồng chí Bùi Chính Duật đã lừa dối tôi suốt 3 năm qua! Lấy lý do gia cảnh bần hàn, anh ta ép tôi phải bán sạch di vật của người cha liệt sĩ, ép tôi thức đêm khâu vá đến ốm đau để chu cấp cho anh ta! Trong khi đó, anh ta dùng chính số tiền xương máu ấy, cộng với tiền phụ cấp sĩ quan cấp tướng của mình, để mua nhà sang, xe xịn và chạy chọt chức vụ cho tình cũ của anh ta - đồng chí Lâm Tuyết!" Choang! Một chiếc cốc thủy tinh rơi vỡ nát dưới khán đài. Lâm Tuyết tái mét, đứng phắt dậy chỉ thẳng mặt tôi gào lên: "Cô ngậm máu phun người! Chính Duật là sĩ quan thanh liêm, số tiền đó là tiền trợ cấp hợp pháp của anh ấy! Cô chỉ là một con hát không biết xấu hổ, muốn moi tiền ly hôn nên mới bịa chuyện!" "Thanh liêm?" Tôi bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp hội trường tĩnh lặng. "Vậy cô giải thích thế nào về cuốn sổ tiết kiệm mang tên cô nhưng lại nhận tiền chuyển khoản đều đặn từ mã số phụ cấp của Bùi Chính Duật? Giải thích thế nào về chiếc xe hơi đắt tiền cô đang đi, được đăng ký dưới tên em trai Bùi Chính Duật nhưng thực chất là dùng tiền bán kỷ vật của bố tôi để đặt cọc?" Tôi quay ngoắt sang nhìn Bùi Chính Duật, kẻ lúc này đang run rẩy, mồ hôi ướt đẫm trán. "Bùi Chính Duật, anh còn nhớ đêm tân hôn, khi anh ôm tôi ngủ, anh đã lén gọi điện cho cô ta nói gì không? 'Tất cả những gì anh có đều thuộc về em, kể cả người đàn bà ngu ngốc đang nằm cạnh anh cũng chỉ là bệ phóng cho chúng ta'. Lời này, tôi có nói sai một chữ nào không?" Bùi Chính Duật loạng choạng lùi lại một bước, huân chương suýt rơi khỏi tay. Hắn ta biết, một khi tôi đã mang bằng chứng ra trước Tòa án binh và toàn thể lãnh đạo, sự nghiệp của hắn coi như chấm dứt. "Tô Mạn... cầu xin em... đừng nói nữa. Chúng ta về nhà đóng cửa bảo nhau..." Hắn hạ giọng năn nỉ, đôi mắt rướm đỏ lộ rõ vẻ thảm hại tột cùng. "Nhà? Tôi làm gì có nhà!" Tôi gắt lên, ném xấp hồ sơ và lá đơn khởi kiện thẳng vào mặt Bùi Chính Duật. Giấy tờ bay lả tả như tuyết trắng rụng xuống nền thảm đỏ. "Bùi Chính Duật, tôi đã đệ đơn kiện anh ra Tòa án binh với các tội danh: Lừa đảo chiếm đoạt tài sản người thân liệt sĩ, vi phạm nghiêm trọng quy chế tài chính quân đội và quan hệ bất chính! Hãy chuẩn bị tinh thần mà cởi bỏ bộ quân phục đó đi, vì anh không xứng đáng khoác nó lên người!" Tôi quay người, dập gót chào Tư lệnh một lần nữa rồi hiên ngang bước xuống bục. Đi ngang qua chỗ Lâm Tuyết đang hóa đá vì sợ hãi, tôi ghé sát tai cô ả thì thầm: "Lâm Tuyết, chiếc ghế Trưởng phòng Tài vụ cô ngồi... sắp sập rồi đấy. Ăn đồ của tôi, trả lại cho tôi đủ từng đồng nhé!" Trong khi tiếng còi của lực lượng kiểm soát quân sự bắt đầu hú vang ngoài cửa hội trường, tôi bước ra khỏi cánh cửa lớn, ngẩng cao đầu đón nhận ánh nắng rực rỡ của buổi sáng. Nước mắt đã cạn từ lâu, từ nay về sau, chỉ còn lại sự trừng phạt