SỐC TỘT ĐỘ: TÒA ÁN BINH VẠCH TRẦN ÁC QUỶ - THỦ TRƯỞNG BÙI QUỲ GỐI CẦU XIN, TIỂU TAM LÀM LOẠN PHIÊN TÒA BỊ LỘ BỤNG BẦU GIẢ!
994 từ
Ba ngày sau, Tòa án binh Tối cao mở phiên xử kín với mức độ an ninh nghiêm ngặt nhất. Bầu không khí ngột ngạt đến bức người. Bùi Chính Duật không còn vẻ oai phong lẫm liệt, hắn tiều tụy, hai mắt thâm quầng trong bộ quân phục đã bị tước mọi phù hiệu. Bên cạnh, Lâm Tuyết khóc lóc thảm thiết, mặt hoa da phấn nay nhợt nhạt, hai tay ôm khư khư lấy bụng.
Dialogue: "Thưa Thẩm phán, tôi bị oan! Tất cả là do Tô Mạn vu khống! Hơn nữa... hơn nữa tôi đang mang thai cốt nhục của Bùi gia. Các người không thể kết án một phụ nữ đang mang thai!"
Cả phiên tòa xôn xao. Bùi Chính Duật mở to mắt, quay sang nhìn Lâm Tuyết đầy chấn động, rồi lập tức bám lấy tia hy vọng cuối cùng như kẻ chết đuối vớ được cọc.
Dialogue: "Đúng vậy! Cô ấy đang mang thai con tôi! Tô Mạn vì ghen tuông hẹp hòi nên mới ngụy tạo chứng cứ. Xin Tòa hãy xem xét!"
Tôi ngồi ở ghế nguyên đơn, thong thả xoay chiếc bút bi trên tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hai kẻ đang diễn trò hề xướng ca vô loài. Thật không ngờ, đối mặt với án tù quân sự, chúng lại có thể dùng đến cả thủ đoạn bỉ ổi và quen thuộc này.
Dialogue: "Mang thai sao? Bùi Chính Duật, anh đúng là kẻ hèn nhát và đáng thương nhất thế giới."
Tôi đứng dậy, gót giày dập mạnh xuống sàn đá hoa cương, ném một tệp hồ sơ bệnh án có đóng dấu đỏ chót của Viện Quân y lên bàn Thẩm phán.
Dialogue: "Báo cáo Tòa! Đây là kết quả kiểm tra sức khỏe định kỳ của Lâm Tuyết do chính viện trưởng Viện Quân y ký xác nhận vào tuần trước. Cô ta bị u nang buồng trứng giai đoạn muộn, đã cắt bỏ một bên từ hai năm trước, hoàn toàn không có khả năng mang thai. Cái thai này... từ trên trời rơi xuống sao?"
Sắc mặt Lâm Tuyết nháy mắt cắt không còn một giọt máu. Ả lùi lại, vấp phải chân ghế, ngã khuỵu xuống đất, đôi tay bấu chặt lấy thành vành móng ngựa.
Dialogue: "Không... Không thể nào! Cô làm giả bệnh án! Bùi Chính Duật, anh tin em đi, em thực sự..."
Chưa để ả nói hết câu, Bùi Chính Duật đã lao tới, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt ả khiến khóe miệng Lâm Tuyết rỉ máu. Hắn điên cuồng gào thét, sự ích kỷ tột cùng nổi lên, cố gắng rũ bỏ mọi tội lỗi để cứu lấy chút hy vọng sống sót.
Dialogue: "Đồ tiện nhân! Cô dám lừa tôi? Thưa Thẩm phán, là cô ta! Chính cô ta đã dùng nhan sắc quyến rũ tôi, ép tôi phải biển thủ công quỹ quân đội để mua nhà, mua xe cho cô ta! Tôi chỉ là nạn nhân bị cô ta thao túng tâm lý!"
Lâm Tuyết ôm mặt, ngửa cổ cười lớn. Tiếng cười the thé và man dại vang vọng khắp phòng xử án. Ả chỉ thẳng mặt người đàn ông từng thề non hẹn biển với mình, ánh mắt rực lên tia thù hận tột độ của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Dialogue: "Bùi Chính Duật, anh tưởng đổ hết tội lên đầu tôi là anh thoát sao? Được! Chết thì cùng chết! Thưa Tòa, tôi xin giao nộp USB chứa toàn bộ đoạn ghi âm Bùi Chính Duật bàn mưu bán hồ sơ thầu quân sự cho công ty nước ngoài để lấy tiền đắp vào quỹ đen!"
Lời vừa dứt, cả hội trường chết lặng. Tội danh tham ô và lừa đảo chiếm đoạt tài sản vốn đã đủ để ngồi tù mọt gông, nhưng "bán hồ sơ thầu quân sự" chính là tội phản quốc! Bùi Chính Duật như bị sét đánh ngang tai, linh hồn bị rút cạn, hai đầu gối nhũn ra, quỳ rạp xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Dialogue: "Tô Mạn... Mạn Mạn... Anh sai rồi! Xin em nể tình nghĩa vợ chồng ba năm, xin em nói đỡ cho anh một câu với Tư lệnh! Anh sẽ trả lại toàn bộ tiền cho em, anh sẽ chuộc lại di vật của bố em!"
Hắn bò lết đến dưới chân tôi, hèn mọn bám lấy gấu quần quân phục của tôi mà khóc lóc thảm hại, nước mắt nước mũi tèm lem trên gương mặt từng giả tạo sự cao ngạo.
Dialogue: "Bùi Chính Duật, ngày anh đem số tiền tôi bán máu, bán di vật của bố để mua vui cho nhân tình, anh có nghĩ đến tình nghĩa không? Bố tôi là liệt sĩ hy sinh vì nước, máu của ông không dùng để nuôi những kẻ phản quốc như anh!"
Tôi lạnh lùng hất văng tay hắn ra, ánh mắt không một tia thương xót. Ngay lúc đó, tiếng búa của Thẩm phán gõ vang rền như tiếng sấm nổ ngang tai hai kẻ tội đồ.
Dialogue: "Căn cứ vào các bằng chứng không thể chối cãi, Tòa tuyên án: Bùi Chính Duật phạm tội phản quốc, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, tước toàn bộ quân tịch, tuyên án tử hình. Lâm Tuyết đồng phạm che giấu tội phạm và nhận hối lộ, nhận mức án chung thân. Lập tức thi hành!"
Tiếng còi hụ của xe bọc thép đặc chủng rú vang ngoài sân. Tôi quay lưng sải bước ra khỏi cửa phòng xử án, bỏ lại phía sau tiếng gào thét tuyệt vọng của Bùi Chính Duật và sự sụp đổ hoàn toàn của kẻ thứ ba. Màn kịch tồi tệ đã hạ màn, bầu trời ngoài kia xanh ngắt, và cuộc đời của Đại úy Tô Mạn tôi, bây giờ mới thực sự rạng rỡ vươn cánh bay cao.