SỐC TỘT ĐỘ: CUỘC PHỤC KÍCH ĐẪM MÁU TRƯỚC GIỜ TỬ HÌNH - ĐẠI ÚY TÔ MẠN ĐÍCH THÂN TẾT VÒNG LẶP ĐỊA NGỤC CHO CHỒNG CŨ!
805 từ
Đêm trước ngày thi hành án tử của Bùi Chính Duật, một cơn bão tuyết bất ngờ đổ ập xuống căn cứ giam giữ quân sự cấp S. Gió rít gào bên ngoài những bức tường thép gai như tiếng khóc than của hàng ngàn oan hồn.
Tôi, Tô Mạn, giờ đây đã được thăng hàm Thiếu tá, đứng khoanh tay trước màn hình camera giám sát. Bên trong buồng giam biệt lập, Bùi Chính Duật co ro ở một góc, bộ dạng thảm hại tột cùng. Hắn liên tục lẩm bẩm những lời sám hối muộn màng, nhưng đôi mắt vẫn láo liên như đang chờ đợi một phép màu.
Phép màu không đến, nhưng tử thần thì có.
Đúng 2 giờ sáng, toàn bộ hệ thống điện của trại giam đột ngột phụt tắt. Hệ thống báo động đỏ réo vang inh ỏi xé toạc màn đêm.
"Báo cáo Chỉ huy! Lưới điện trung tâm bị tấn công EMP! Cổng số 3 có tiếng nổ lớn, một nhóm vũ trang lạ mặt đang xâm nhập khu biệt giam!" Viên trung úy trực ban hét lớn qua bộ đàm.
Tôi lạnh lùng rút khẩu súng ngắn K54 giắt bên hông, lên đạn đánh "rắc" một tiếng sắc lạnh.
"Bọn chúng không đến để cứu Bùi Chính Duật đâu. Một kẻ phản quốc đã hết giá trị lợi dụng thì chỉ có con đường bị diệt khẩu để bảo vệ đường dây tình báo ngầm." Tôi gằn giọng ra lệnh. "Toàn đội Đặc nhiệm, vào vị trí tác chiến! Kẻ nào chống cự, bắn bỏ tại chỗ!"
Bên trong khu biệt giam, cánh cửa sắt dày cả tấc bị thuốc nổ C4 phá tung. Bùi Chính Duật chói mắt bởi ánh đèn pin công suất lớn. Hắn tưởng tổ chức chống lưng cho Lâm Tuyết phái người đến cứu, liền mừng rỡ gào lên:
"Các người đến cứu tôi sao? Mau cắt xích đi! Tôi biết mã số kho tài liệu mật..."
Nhưng đáp lại hắn là nòng súng tiểu liên lạnh ngắt chĩa thẳng vào giữa trán. Tên thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê nhếch mép cười gở:
"Ngài Bùi, tổ chức gửi lời chào tạm biệt. Người chết mới là kẻ giữ bí mật tốt nhất."
Ngay khoảnh khắc ngón tay tên sát thủ chuẩn bị siết cò, một viên đạn xuyên táo từ góc hành lang bay xẹt qua, găm thẳng vào thái dương hắn. Máu văng tung tóe lên mặt Bùi Chính Duật. Hắn kinh hoàng hét lên, ngã bệt xuống vũng máu.
Từ trong bóng tối, tôi sải bước tiến ra, nòng súng vẫn còn bốc khói. Phía sau tôi, hàng chục lính bắn tỉa đã bao vây toàn bộ khu vực, những tia laser đỏ rực quét nát đội hình của lũ lính đánh thuê. Cuộc đọ súng diễn ra chóng vánh chỉ trong vỏn vẹn ba phút. Lũ chuột nhắt ngoại quốc lần lượt gục ngã dưới lưới đạn vô tình của quân đội.
Khi tiếng súng vừa dứt, tôi bước tới trước mặt Bùi Chính Duật. Hắn run lẩy bẩy, ôm lấy bắp chân tôi, nước mắt nước mũi tèm lem hòa cùng máu tươi:
"Mạn Mạn... em cứu anh... em vẫn còn tình nghĩa với anh đúng không? Anh biết sai rồi, anh hứa sẽ khai hết mạng lưới của chúng..."
Tôi cúi xuống, dùng mũi giày quân dụng hất cằm hắn lên, ánh mắt sắc như lưỡi dao cạo:
"Tình nghĩa? Từ giây phút anh dùng tiền mồ hôi nước mắt của tôi, bán rẻ kỷ vật của bố tôi để nuôi con ả Lâm Tuyết, hai chữ đó đã chết rồi. Tôi cứu anh, chỉ vì anh phải đứng trước đoạn đầu đài để đền mạng cho quốc gia, chứ không được phép chết dễ dàng dưới tay bọn ngoại bang!"
Sự tuyệt vọng tột cùng hiện rõ trong đôi mắt trắng dã của Bùi Chính Duật khi hắn nhận ra bản thân chỉ là một con cờ bị tất cả vứt bỏ.
Sáng hôm sau, dưới bầu trời xám xịt của trường bắn quân sự, tiếng súng hành quyết vang lên đanh thép, kết thúc vĩnh viễn sinh mệnh dơ bẩn của kẻ phản quốc.
Cùng lúc đó, tại nhà tù nữ số 1, Lâm Tuyết nhận được tin báo tử. Ả điên loạn gào thét, cào rách cả da mặt mình. Ả đã mất hết tất cả: nhan sắc, tình nhân, quyền lực, và giờ đây phải gặm nhấm sự cô độc, nhục nhã trong bốn bức tường giam tăm tối đến hết phần đời còn lại.
Trận chiến đẫm máu khép lại. Tôi đứng trên đồi cao, đón nhận cơn gió lạnh buốt của phương Bắc nhưng trong lòng lại rực ấm ngọn lửa của sự tự do và kiêu hãnh.