Trong quán không đông lắm, tôi chọn một chỗ ngồi trong góc, gọi loại rượu trái cây rẻ nhất.
Một người đàn ông tóc tai rối bù, râu ria lởm chởm đang ngồi trên sân khấu, gảy đàn guitar, hát bài "Những bông hoa ấy".
"Có những câu chuyện chưa kể xong, thì hãy cứ để vậy đi, những tâm trạng ấy trôi theo năm tháng, đã khó phân biệt được thật giả..."
Giai điệu quen thuộc khiến tôi lại nhớ đến bạn trai mình, không đúng, là bạn trai cũ.
Học kỳ hai năm hai đại học vừa bắt đầu, anh ấy đã đứng dưới ký túc xá của tôi vừa đàn vừa hát bài "Những bông hoa ấy" này.
Tôi bị bạn cùng phòng kéo đến trước mặt anh ấy, anh ấy hát xong, hỏi tôi: "Tống Hi Văn, em có đồng ý làm bạn gái anh không?"
Anh ấy đẹp trai, thành tích tốt, tôi có ấn tượng khá tốt về anh ấy.
Vốn dĩ tôi không có ý định yêu đương thời đại học.
Nhưng màn tỏ tình thâm tình bất ngờ của anh ấy khiến tôi trong khoảnh khắc đó đã đánh mất lý trí.
Tôi đã từng một thời cho rằng, tôi sẽ cùng anh ấy kết hôn, sinh con, sống bên nhau cả đời...
Bỗng nhiên, một giọng nói nhờn nhớt cắt ngang dòng hồi ức của tôi.
"Người đẹp, đi một mình à?"
Đối diện tôi xuất hiện thêm một gã thanh niên, cũng nhờn nhớt y như giọng nói của gã, đang nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ háo sắc.
Tôi chẳng muốn dây dưa với loại người này, bèn nói dối: "Tôi đang đợi bạn."
"Không sao, anh đợi cùng em."
Đây là muốn sống chết bám lấy sao?
Nếu bây giờ tôi rời đi, gã bám theo tôi thì tôi sẽ càng nguy hiểm hơn.
Vậy thì tôi cứ tiếp tục ngồi lỳ ở đây, biết đâu sẽ khiến gã chán mà bỏ đi.
Nhưng tôi đã sai, tôi không những không khiến gã bỏ đi, mà còn đợi được thêm hai người bạn cũng nhờn nhớt không kém của gã.
Tình hình không ổn, tôi đang cân nhắc xem có nên gọi 110 hay không thì ông chú đang hát trên sân khấu bỗng nhiên bỏ đàn guitar xuống.
Chú ấy đi đến trước bàn tôi, cười nói với tôi: "Hóa ra em ở đây! Chúng ta đi thôi!"
Tôi nhìn chú ấy với vẻ khó hiểu, sau đó trong vòng nửa giây đã đưa ra quyết định: Đi theo chú ấy.