Bước ra khỏi cửa lớn, tôi thò tay vào túi xách, nắm chặt bình xịt hơi cay, dùng khóe mắt để ý từng cử chỉ của ông chú.
Ông chú giải thích với tôi: "Xin lỗi nhé, tôi thấy cô hình như bị người ta quấy rối, đành phải dùng cách này giúp cô giải vây. Cô ở đâu? Tôi đưa cô về!"
Ông chú trông không giống người xấu, tôi cũng đang muốn về, bèn nói với chú ấy: "Thính Hoa Đường."
"Ồ, tôi biết chỗ đó."
Ông chú đi trước dẫn đường, tôi lấy điện thoại ra, bắt đầu bật định vị.
Đến cửa khách sạn, ông chú quay người định đi, tôi lại ma xui quỷ khiến gọi giật chú ấy lại.
"Chú ơi, tôi mời chú uống tách trà nhé!"
Ông chú sững người một chút rồi nói: "Được."
Chúng tôi đến phòng trà ở tầng một của khách sạn, tôi và ông chú ngồi đối diện nhau, chú ấy hỏi tôi: "Bình thường cô có uống trà không?"
Tôi lắc đầu.
Ông chú cười: "Bây giờ cô uống trà Phổ Nhĩ, không sợ tối mất ngủ sao?"
"Không sợ, dù sao không uống trà thì tôi cũng chẳng ngủ được."
Ông chú lẳng lặng nhìn tôi, dường như đang đợi tôi kể ra câu chuyện của mình.
"Chú à, tôi thất tình rồi, thật ra cũng không tính là thất tình, là tôi nói chia tay trước, nhưng mà..."
Tôi cố nén nước mắt, nói tiếp: "Anh ấy thi đỗ nghiên cứu sinh, cảm thấy tôi không xứng với anh ấy nữa. Nực cười là, anh ấy còn không dám nói với tôi. Nếu không phải tôi vô tình nhìn thấy tin nhắn WeChat của anh ấy và mẹ anh ấy, tôi cũng không biết anh ấy đang tìm cách nói chia tay với tôi! Chẳng phải chỉ là chia tay thôi sao? Tôi thành toàn cho anh ấy! Tôi trả lại hết những thứ anh ấy tặng, sau đó gửi một tin nhắn chia tay, rồi chặn liên lạc luôn."
Nhân viên phục vụ mang trà lên, tôi cầm chén trà định uống, ông chú giữ cánh tay tôi lại, dặn dò: "Cẩn thận, nóng đấy!"
Tôi đặt chén trà xuống, lén dùng mu bàn tay quệt nước mắt.
Ông chú đưa cho tôi một tờ khăn giấy, hỏi tôi: "Cô còn thích cậu ta không?"
Tôi im lặng ba giây rồi lắc đầu: "Tôi sẽ không thích một người không thích tôi."
Ông chú dựa lưng vào ghế sofa: "Vậy cô đến quán rượu uống say để làm gì?"
Tôi vội vàng giải thích: "Chú ơi, tôi đến quán rượu là để ăn mừng! Ăn mừng vì tôi đã nhìn rõ bộ mặt thật của tên tra nam, tìm lại cuộc đời mới!"
Câu nói này, tôi suýt chút nữa đã lừa được chính mình.
Nói không đau lòng không buồn bã là giả, dù sao tôi và anh ấy cũng bên nhau hơn một năm, cũng từng có rất nhiều khoảng thời gian hạnh phúc vui vẻ.
Tôi không nói cho ai biết chuyện mình chia tay, cứ thế một mình bay đến Lệ Giang.
Có những lời tôi không thể nói với người thân bạn bè, nhưng tôi có thể không chút áp lực mà kể cho người lạ nghe.
Dù sao ông chú đối diện cũng chẳng biết tôi là ai, rời khỏi nơi này, tôi vẫn là Tống Hi Văn tích cực sống, lạc quan yêu đời như trước.