Đêm đó, chúng tôi trò chuyện đến rất khuya.
Anh ta nói, lúc anh ta du học ở Mỹ, những bạn học người Hoa bên cạnh đều không hiểu anh ta.
Rõ ràng anh ta sinh ra đã ngậm thìa vàng, tại sao còn phải nỗ lực học tập như vậy?
"Bọn họ đều cảm thấy tôi rất cao ngạo, cũng không hay chơi với tôi. Đương nhiên rồi, những thứ họ thích, tôi cũng chẳng hứng thú."
Trình Hạo Vũ ôm tôi, ngồi trên sàn nhà.
"Em hiểu anh, thìa vàng là bố mẹ anh cho, không phải do anh tự tạo ra. Chỉ có bản thân anh đủ giỏi, mới có quyền lựa chọn, và tư cách từ chối."
Mặt anh ta áp vào mặt tôi, tràn đầy tiếc nuối nói: "Nếu mười năm trước tôi có thể gặp được em, tôi đã không cô đơn tịch mịch như vậy rồi."
Tôi tính toán một chút: "Đại ca à, mười năm trước, em mới 12 tuổi, anh muốn phạm tội sao?"
Anh ta hôn lên má tôi một cái, cười nói: "Bây giờ cũng không muộn."
Anh ta hứa với tôi, nếu có một ngày tôi không muốn ở bên anh ta nữa, anh ta sẽ vô điều kiện để tôi đi.
Để không ảnh hưởng đến công việc của nhau, phần lớn thời gian chúng tôi đều liên lạc qua video và gọi thoại.
Anh ta muốn điều tôi đến Thượng Hải, nhưng nhà tôi thuê vẫn chưa hết hạn.
Hơn nữa, chỉ còn hơn một tháng nữa thôi, chớp mắt cái là qua ngay ấy mà.
Đêm Giáng sinh, anh ta bay đến Bắc Kinh với tôi.
Chúng tôi ngắm cảnh tuyết rơi ở Bắc Kinh, ăn bữa tối đồ Tây xa xỉ.
Về đến phòng trọ của tôi, anh ta thần bí lấy ra một hộp quà, đưa cho tôi.
Tôi mở hộp ra, bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, tôi từng nhìn thấy trên tạp chí.
Tôi cười trả lại đồng hồ cho Trình Hạo Vũ: "Món quà này quý giá quá, em không lấy đâu."
"Vậy em muốn quà Giáng sinh gì?"
Tôi nghĩ ngợi một chút, cố ý làm khó anh ta: "Em muốn ông già Noel!"
Anh ta im lặng hồi lâu, lấy từ trong vali ra một cái túi nhỏ, quay người đi vào nhà vệ sinh.
Một lúc sau, anh ta đi ra, trên cằm dính đầy bọt cạo râu trắng xóa.
Anh ta lại lục trong vali ra một cái mũ len màu đỏ, đội lên đầu.
Cái mũ hơi nhỏ, đội trên đầu anh ta, trông có chút buồn cười.
"Tống tiểu thư, đây là ông già Noel được tùy chỉnh riêng cho em, xin hãy ký nhận."
Tôi bị anh ta chọc cười đến đau cả bụng.
Giây tiếp theo, anh ta đi đến trước mặt tôi, ôm lấy tôi, bọt cạo râu trên cằm anh ta cọ đầy mặt tôi.
Tôi ghét bỏ đẩy anh ta ra, anh ta lại đuổi theo tôi phía sau.
Ông chú này, sao càng ngày càng giống trẻ con thế này!