Trình Hạo Vũ về Thượng Hải rồi, tôi dọn dẹp phòng, phát hiện anh ta để chiếc đồng hồ trong ngăn kéo tủ đầu giường, không mang đi.
Thôi được rồi, đợi lần sau gặp anh ta, tôi sẽ trả lại vậy!
Anh ta không ở bên cạnh tôi, nhưng lại giống như chưa từng rời xa tôi.
Ngày nào tôi cũng nhận được chuyển phát nhanh anh ta gửi, đồ ăn, đồ chơi, đồ dùng.
Còn có đồ ăn ngoài, trà chiều, trái cây anh ta đặt.
Cách vài ba hôm, anh ta lại tặng hoa cho tôi.
Đồng nghiệp đều biết tôi có một người bạn trai thần bí cưng chiều tôi vô đối.
Tôi không muốn cho họ biết, bạn trai tôi là Trình Hạo Vũ.
Bởi vì bây giờ tôi vẫn chưa thể chấp nhận được đủ loại ánh mắt họ ném về phía tôi sau khi biết sự thật.
Tết Dương lịch, tôi bay đến Thượng Hải.
Anh ta chuyển về căn nhà to lớn cạnh công ty, chúng tôi cùng nhau nấu cơm, xem phim ở đó.
Đã mười mấy năm rồi anh ta không xem phim hoạt hình, nhưng anh ta sẽ cùng tôi xem bộ phim "Vùng đất linh hồn" mà tôi thích.
Tôi cũng sẽ rúc vào lòng anh ta, xem bộ phim "Cuộc sống tươi đẹp" mà anh ta thích.
Mùa đông Thượng Hải rất lạnh, nhưng chúng tôi rúc vào nhau, lại cảm thấy vô cùng ấm áp.
Ăn Tết xong, tôi tạm biệt bố mẹ, đến Thượng Hải, Trình Hạo Vũ ra đón tôi.
Trong đám đông, tôi nhìn thấy một người đàn ông nho nhã lịch sự, cười dang rộng vòng tay về phía tôi.
Tôi lao tới ôm chầm lấy anh ta thật chặt, tiện thể hôn anh ta một cái.
Lên xe, tôi vừa thắt xong dây an toàn, mặt anh ta đã áp sát vào mặt tôi, bắt đầu một nụ hôn triền miên kéo dài.
Một lúc lâu sau, anh ta mới buông tôi ra, nói: "Hi Văn, tôi nhớ em chết mất!"
Không biết tại sao, nghe câu này, tôi bỗng dưng muốn khóc.
"Tôi chuẩn bị quà cho em rồi, đang ở nhà."
"Là gì vậy?"
"Không nói cho em biết, lát nữa em sẽ biết thôi!"
Tôi tràn đầy mong đợi mở cửa phòng, sau đó, kinh ngạc đến ngẩn người.
Trong phòng khách đâu đâu cũng là hoa hướng dương tôi thích, từng đóa từng đóa ngẩng khuôn mặt cười vàng rực rỡ, chào đón tôi.
"Thích không?"
Tôi gật đầu lia lịa, cởi phắt đôi bốt ra, chạy vào trong biển hoa.
"Anh mua nhiều hoa thế này, đúng là lãng phí quá đi mất!"
Anh ta ôm tôi từ phía sau, bắt đầu nói lời ngon tiếng ngọt: "Chỉ cần em vui, thì không phải là lãng phí."
"Em cảm thấy mình giống như yêu phi mê hoặc quân vương vậy."
Giọng nói dịu dàng của anh ta vang lên bên tai tôi: "Em không phải yêu phi, em là tiểu tinh linh khiến tôi rung động..."